Chương 42: Bán bánh bao

Đỗ Phụ lại khoanh tay đi ra. Lúc này, Đỗ Thanh Thần đã hấp xong một mẻ bánh bao, đang gói tiếp mẻ mới. Đỗ Phụ bước tới nhìn, thấy cậu đang dùng vỏ bánh màu vàng nhạt bọc một khối đường đỏ, rắc thêm chút bột lên trên.

“Chà! Con làm bánh bao đường thì làm, nhưng màu vàng này là gì?” Đỗ Phụ thắc mắc.

Không quay đầu lại, Đỗ Thanh Thần vừa gói bánh vừa đáp: “Là bí đỏ đó phụ thân. Bí đỏ hấp chín, trộn với bột thì có màu này, vừa thơm vừa ngọt mềm. Đợi chút nữa ăn thử một cái nha phụ thân!”

Nghe có vẻ hấp dẫn, Đỗ Phụ cũng không hỏi thêm. Ông đứng nhìn một lúc, thấy Đỗ Thanh Thần lại lấy ra một thau bột màu xanh lá. Lần này không đợi ông hỏi, Đỗ Thanh Thần đã giải thích: “Đây là nước rau, để gói bánh bao nhân rau.”

Cậu mở nắp một thau rau trộn sẵn, bên trong là hẹ và đậu phụ. Nhà họ Đỗ dạo này nghèo đến mức không có đồng nào dư dả, Đỗ Thanh Thần muốn làm món mới cũng không có tiền mua nguyên liệu, đành chọn thứ rẻ nhất. Ở nông thôn, hẹ và đậu phụ rất rẻ.

Đỗ Phụ lại ghé mắt nhìn, mùi thơm của hẹ xộc vào mũi khiến ông không nhịn được mà nuốt nước miếng. Ông nói: “Cái này gói khéo thật, chút nữa ta ăn một cái. Lâu lắm rồi không được ăn món này.”

Ở nông thôn, nhiều người trồng hẹ. Nhưng dạo này nhà họ Đỗ bận rộn nhiều việc, chẳng ai có thời gian nghĩ đến chuyện ăn uống. Đỗ Phụ thật sự đã lâu không được thưởng thức hương vị này, bụng đói lại càng thèm hơn. Đỗ Thanh Thần mỉm cười đồng ý.

Đỗ Phụ tự mình mở nắp nồi bánh đã hấp chín, hỏi: “Đây là nhân gì? Ta đem ra bày bán trước nhé.”

“Bánh bao hình tròn là nhân thịt, hình lúa mì là nhân rau. Giống như trước đây thôi, bán cho những người lao động làm thuê. Họ quen ăn như vậy rồi. Còn mấy cái mới làm này, con muốn để khi nào phố đông hơn, phụ nữ và trẻ con ra đường thì bán.”

“Con tính toán cũng chu đáo nhỉ.” Đỗ Phụ tán thưởng một câu, nuốt nước miếng nhưng vẫn không nỡ lấy một cái ăn. Chắc chắn ngay cả Đỗ Thanh Thần cũng chưa ăn mà, thôi để bán lấy tiền trước đã, dư thì ăn sau.

Đỗ Thanh Thần giúp Đỗ Phụ bày hàng, bánh bao được chuyển ra ngoài. Đỗ Phụ bắt đầu rao bán, còn Đỗ Thanh Thần quay lại tiếp tục làm bánh.

Trời còn chưa sáng hẳn, ngoài những người bày hàng thì chỉ có dân lao động trong làng đi làm sớm. Đỗ Phụ làm nghề này đã mấy chục năm, rất nhanh chóng đón tiếp những khách quen.