Chương 31: Tự an ủi mình

"Ta biết." Tô đại nương vui vẻ nói: "Ca nhi nhà ta không kén chọn, nhưng ta làm mẫu thân thì lại không yên lòng, không nhịn được phải đi xem tình hình. Được rồi, được rồi! Cậu ấy khỏe lại là tốt, cũng coi như bà mối không lừa chúng ta, quả thật chỉ là vết thương nhẹ. Đây cũng là nhờ hôn sự này mang lại hỷ khí, nên cậu ấy mới nhanh khỏe như vậy. Có mối quan hệ này rồi, sau này con gả qua đó, họ cũng phải nhìn con bằng con mắt khác, tôn trọng con hơn một chút, tránh nhắc lại chuyện của tên sói mắt trắng Tô Noãn kia mà làm tổn thương danh tiếng của con..."

Nhắc đến chuyện đã nuôi không công Tô Noãn mà còn liên lụy đến chính con ruột mình, Tô đại nương lại tức giận đến đau gan.

Tô Đông không nói gì thêm. Cậu không thể nói rằng nhà họ Đỗ đã đắc tội với phú hộ lớn nhất trấn, cũng không muốn khiến phụ mẫu lo lắng. Hơn nữa, chẳng lẽ không gả cho Đỗ Thanh Thần thì cậu sẽ tìm được nhà tốt hơn sao? Tô Đông tự hiểu rõ, người chịu kết thân với cậu, ngoài những gia đình như nhà họ Đỗ đang vội vã tìm hỷ khí, không quan tâm đến danh tiếng của cậu, thì chỉ còn những tên lưu manh. Nếu chỉ có lựa chọn sau, cậu thà gả cho Đỗ Thanh Thần, dù cuối cùng có bị nhà họ Trần hãm hại.

Dĩ nhiên, cũng có thể sau khi Đỗ Thanh Thần bán quán và nhận thua, nhà họ Trần sẽ không chấp nhất nữa. Có lẽ cậu chỉ nghĩ quá nhiều, Tô Đông tự an ủi mình, nhưng viền mắt vẫn không kìm được mà đỏ lên.

...

Nhà họ Đỗ.

Sau khi từ trấn trở về, Đỗ Phụ rất vui mừng, nắm lấy tay Đỗ Thanh Thần, giục cậu nhanh chóng quyết định mua quán ăn, nói rằng quán này lớn hơn quán cũ của họ, mà giá chỉ có hai mươi lăm lượng bạc. Đỗ Phụ không hiểu gì về vị trí, chỉ cảm thấy quán ăn này một khi sang tay thì diện tích lớn hơn, lại lời được năm lượng bạc. Đó là năm lượng bạc! Cũng là đủ cho chi tiêu cả năm của gia đình.

Nhưng Đỗ Thanh Thần chỉ mỉm cười nhìn Đỗ Như Lâm. Thấy huynh trưởng nhìn mình, Đỗ Như Lâm hơi lo lắng, liền nói: "Ca, chủ quán bên đó biết nhà chúng ta có ba mươi lượng bạc, đàm phán suốt một ngày, cuối cùng vẫn giữ giá hai mươi lăm lượng."

"Vị trí thế nào? Hậu bếp ra sao?" Đỗ Thanh Thần chỉ quan tâm đến điều này.

"Đều rất tốt, Mãn Thương ca tìm được chỗ rất ổn, chỉ là vị trí hơi khuất, nằm trong một con hẻm nhỏ. Nhưng cách phố lớn và tư thục đều rất gần, mà cũng không xa so với quán cũ của nhà mình."