Chương 30: Con không hề kén chọn

"Ca, ý huynh là chỗ nào thì cũng cần vị trí đẹp đúng không?" Đỗ Như Lâm suy nghĩ rồi hỏi.

Đỗ Thanh Thần mỉm cười nói: "Không nhất thiết phải là chỗ đông đúc, quán có thể ở nơi hẻo lánh, nhưng chúng ta có thể nhờ người mang cơm đến những chỗ đặt hàng, nên phải tính đến khoảng cách."

"Mang đi?" Lần đầu nghe đến ý này, Đỗ Như Lâm tròn mắt ngạc nhiên.

"Đúng vậy! Chúng ta nấu sẵn, thuê vài người trong thôn mang đến. Những người làm công trong trấn, học sinh tư thục, hay tiểu thương bận rộn trên phố không thể rời quầy hàng, đều là khách của chúng ta. Chúng ta có thể mang cơm đến tận nơi cho họ. Mà khoảng cách từ thôn đến trấn lại gần thế này, tìm vài người chân thật, nhanh nhẹn trong thôn đi giao, chỉ cần vài đồng là đủ rồi."

"Nhưng, một bữa cơm cũng chỉ mấy đồng đến vài chục đồng, vậy không phải sẽ lỗ sao?" Đỗ Như Lâm lo lắng.

"Dĩ nhiên là không, ai nói một chuyến chỉ mang một suất cơm chứ? Những người làm công thường tụ tập thành nhóm đúng không? Học sinh tư thục cũng học cùng nhau phải không? Ngay cả những người buôn bán cũng thường tập trung trên một con phố mà?"

Đỗ Như Lâm suy nghĩ một lúc, cuối cùng hiểu ra, thì ra ý của ca ca là dùng vài đồng để thuê người mang nhiều suất cơm cho những nhóm khách như thế! Đôi mắt cậu lập tức sáng lên: "Đệ hiểu rồi, ca!Đệ hiểu ý của huynh rồi!"

Đỗ Thanh Thần gật đầu, hiểu được là tốt, hiểu rồi thì mới có thể giúp cậu xem liệu quán đó có phù hợp để thực hiện kế hoạch này hay không.

Hôm sau, Đỗ Như Lâm cùng Đỗ Phụ lên đường, đến quán ăn mà Đỗ Mãn Thương nói để xem xét.

...

Nhà họ Tô

Tô đại nương ngồi xếp bằng trên giường, tay vẫn đang xe dây gai, nhìn Tô Đông đang ngồi đối diện thêu túi hương, nói: "Ta đã đi xem qua rồi, nhà họ quả là hơi nghèo một chút. Còn về đệ đệ và phụ thân của cậu ta, chúng ta cũng biết rồi, hôm định thân đã gặp qua. Quan trọng nhất là đứa trẻ Đỗ Thanh Thần kia, nhìn sắc mặt hình như đã khá hơn nhiều, nghe nói mấy ngày nay đã có thể xuống giường được, chắc là sắp khỏe lại rồi."

Tô Đông cúi đầu, không nói một lời.

Nhưng Tô đại nương lại như trút được một gánh nặng, vui vẻ nói: "Nói thật lòng, đứa trẻ Đỗ Thanh Thần kia nhìn mặt mũi không tệ, cũng rất chính trực. Chỉ cần nó khỏe lại, vậy là được rồi, nhà ta cũng không đòi hỏi gì thêm."

Tô Đông cuối cùng cũng lên tiếng: "Con không hề kén chọn."