Chương 18: Làm mai

Dẫu không muốn để Đỗ Phụ phải bận rộn, nhưng hiện tại Đỗ Thanh Thần thật sự không thể gượng dậy nổi. Ngay cả việc ngồi yên ổn mà nói chuyện cũng là nhờ ý chí cố gắng giữ vững. Thấy mình đã giao phó xong, mọi chuyện cơ bản được sắp xếp đâu vào đấy, tinh thần cậu thả lỏng, lập tức nghiêng đầu nằm gục trên giường rồi ngất lịm đi.

Đỗ Phụ và Đỗ Như Lâm giật mình kinh hãi, vội vã mời đại phu chân đất trong làng đến xem. Đại phu vừa nhìn đã ngay lập tức trách mắng cả hai người: "Phải để cậu ấy nghỉ ngơi cho tốt, không được gắng sức nữa! Nếu không, cậu ấy thật sự sẽ mất mạng đấy! Cái lỗ trên đầu cậu ấy còn chưa lành, chuyện này mà đùa được à?!"

Đỗ Phụ đành lấy một con gà mái đưa tiễn đại phu ra về, rồi quay vào lại tiếp tục thở dài.

"Tam thúc ở nhà không?" Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên giọng nói của một người phụ nữ.

"Ai đấy?" Đỗ Phụ run rẩy bước ra mở cửa.

"Là tôi đây! Thím Đỗ Truân, người chuyên làm mai mối ở mười dặm tám làng, nhớ tôi không?"

Bên ngoài, một người phụ nữ phốp pháp ăn mặc như nông dân đang đứng mỉm cười ở cửa.

"Tam thúc này, mai mối đến, hỷ thước gọi! Hôm nay tôi đến để làm mối cho huynh đệ Thanh Thần của tôi đây!"

"Làm mối? Nhà tôi đang ngổn ngang thế này, con trai tôi bị thương nặng thế kia, mà còn làm mối cái gì chứ?!" Đỗ Phụ không hiểu nổi.

"Đúng vậy chứ sao!" Thím Đỗ Truân cười, vẫy tay, rồi tự mình chen chân vào trong nhà, vừa đi vừa nói: "Tam thúc này, nhà ông rõ ràng là bị vận xui quấn lấy rồi! Phải nhanh chóng cưới một cô dâu về để xung hỉ, biết đâu đấy, huynh đệ Thanh Thần của tôi lại nhanh khỏe hơn ấy chứ!"

Xung hỉ? Cưới dâu?!

Nghĩ đến số bạc ba mươi lượng còn chưa tiêu và đứa con trai cả vì nghèo mà đã lỡ tuổi vài năm, Đỗ Phụ không khỏi có chút động lòng, bước chân theo vào trong.

...

Đỗ Thanh Thần ngất liền ba ngày. Đến khi cậu tỉnh lại, trời đã về chiều.

"Ca, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi! Đã ba ngày rồi! Đệ cứ tưởng huynh… hu hu hu…" Đỗ Như Lâm lại khóc nức nở.

Đỗ Thanh Thần muốn mở miệng nói, nhưng Đỗ Phụ đã chạy tới, khuôn mặt tràn đầy niềm vui: "Sao lại không tỉnh được chứ! Diêm Vương đâu có nhận người sắp thành thân, Thanh Thần nhà ta sắp lấy vợ rồi, có chuyện vui mà, làm sao mà không tỉnh được? Tiểu tử này, cứ nói linh tinh! À, thôi, thôi! Là lời trẻ con, đừng trách, đừng trách…" Đỗ Phụ vừa nói vừa chắp tay vái bốn phương, trông rất thành kính.