Chương 16: Gánh Nặng

Về đến nhà, Đỗ Phụ vẫn không ngừng thở dài, còn Đỗ Như Lâm thì ngồi trầm mặc một góc, trông có vẻ đang suy nghĩ.

Đỗ Thanh Thần ngồi trên giường, nghỉ ngơi một lúc, sau khi hơi thở ổn định mới nói: "Phụ thân, tiểu đệ, số bạc này chúng ta không thể giữ quá lâu. Hiện tại nhà chúng ta toàn là người già yếu bệnh tật, người ngoài đều biết. Cũng đồng thời, họ biết chúng ta có ba mươi lượng bạc. Số tiền này tuy không nhiều, nhưng cũng không ít, đủ để khiến người khác thèm muốn. Chúng ta cần tiêu ngay, lại phải tiêu sao cho ai ai cũng biết, mới có thể yên tâm."

Nghe vậy, Đỗ Phụ càng thêm khó chịu: "Ta đã nói rồi, không nên bán tiệm. Bây giờ thì hay rồi, sản nghiệp tổ tiên không còn, bạc cũng giữ không được. Đây là cái nghiệp gì chứ!"

Đỗ Thanh Thần mỉm cười, quay sang hỏi Đỗ Như Lâm: "Tiểu đệ, đệ thấy thế nào?"

Trước đó, Đỗ Thanh Thần đã nghe Đỗ Như Lâm đọc hợp đồng, rất lưu loát, ít nhất là đọc thông suốt. Cậu rất công nhận năng lực đọc sách của đệ mình. Nếu Đỗ Như Lâm có khả năng học hành thật sự, cậu rất muốn bồi dưỡng đệ đệ đi theo con đường khoa cử. Nếu đỗ đạt được cử nhân, nhà họ Đỗ sẽ có chỗ dựa, không để mặc cho nhà họ Trần muốn bắt nạt thế nào cũng được.

Về phần Đỗ Thanh Thần, cậu bỏ qua cho mình. Dù sao, chỉ cần liếc qua nét chữ của Trần quản gia, cậu biết chữ viết tay của mình, một người hiện đại, thật sự không thể so được với người ở đây.

Đỗ Như Lâm ngay lập tức lấy lại tinh thần. Thật ra, từ nãy giờ cậu vẫn đang mơ màng, nghĩ tới hai người bạn đồng môn là Khâu Hữu và Lưu Đài. Đột nhiên nghe thấy Đỗ Thanh Thần gọi tên mình, cậu mới sực tỉnh.

"Ca, đệ..." Đỗ Như Lâm lưỡng lự.

"Không sao, đệ muốn nói gì thì cứ nói, sai cũng không sao." Đỗ Thanh Thần nhẹ nhàng khích lệ. Cậu muốn thử xem suy nghĩ của đệ đệ ra sao. Người muốn đi theo con đường khoa cử, ngoài việc học giỏi, còn cần đầu óc sáng suốt. Nếu không, sau này chỉ rước họa vào thân chứ không làm chỗ dựa được.

Nghe vậy, Đỗ Như Lâm cắn môi, nói: "Đệ nghĩ chúng ta nên tiêu số tiền này đi! Tiền thuốc của phụ thân vẫn còn nợ, nhân tiện trả hết cho xong."

"Đệ không sợ tiêu hết tiền rồi, không thể tiếp tục đi học sao?" Đỗ Thanh Thần mỉm cười.

Đỗ Như Lâm khựng lại, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe: "Không học nữa thì sao chứ?! Dù sao... Dù sao bây giờ không học, đệ cũng có thể làm một người ghi sổ sách!" Đỡ hơn việc bị bạn đồng môn khinh thường.