Chương 47

Nhị công chúa cúi đầu: "Ta cũng biết… Nhưng đã thành thói quen rồi, mẫu phi luôn bảo ta phải ngoan ngoãn nghe lời, nói nếu ta làm tốt mọi việc thì sẽ không có ai giáo huấn ta, như bây giờ, nhất định là vì ta làm sai… Nhiều năm như vậy rồi, ta, ta cũng không biết thế nào mới là đúng nữa.”

Thiệu Tuần thở dài, vì vậy mới nói cha mẹ dạy dỗ con cái có thể uốn nắn tính tình từ nhỏ.

Bản thân nàng và mẹ kế không thân thiết lắm, nhưng vị mẫu phi này lại là mẹ ruột, vậy mà… nói thật, còn không bằng mẹ kế Trịnh thị.

Còn Hoàng đế, Thiệu Tuần nghĩ, cho dù không thương yêu nữ nhi này, thì cũng nên quan tâm một chút chứ, phái người đến làm chỗ dựa cho con gái, hoặc là đến thay nàng trừng trị Điêu nô —— chuyện này thậm chí không cần hắn tự mình làm, chỉ cần phân phó một tiếng là được, tốn bao nhiêu công sức chứ?

Hai người trải qua chuyện này, lại thêm phần thân thiết, Nhị công chúa không nhịn được thổ lộ vài tâm sự, những điều này nàng ấy chưa từng nói với ai, không chỉ vì tính cách, mà còn vì không có tri kỷ để chia sẻ, nếu nàng ấy thật sự nói với tỷ muội, e rằng sẽ không nhận được sự đồng cảm, mà là sự hả hê khi người khác gặp nạn.

Lúc này, những tiếng bàn tán xôn xao bên ngoài cửa sổ đột nhiên biến mất, Thiệu Tuần nhạy bén ngừng câu chuyện, cảm thấy chắc là Cung phi đã đến.

Theo quy củ trong cung, nô tỳ ở bên ngoài nhìn thấy chủ tử, lúc hành lễ không được lên tiếng, tránh làm kinh động quý nhân.

Thiệu Tuần đỡ Nhị công chúa đứng dậy, từ phía sau cửa sổ thấy thấp thoáng đoàn người đang đi lên bậc thang.

Nàng hơi mở to mắt: Người đi đầu… dáng người sao lại không giống nữ tử…

Vừa nghĩ đến đây, đã có hai thái giám mở cửa, một người dẫn đầu bước vào.

Người đến không phải Cung phi, hắn mặc thường phục màu chàm, chỉ đeo thêm một miếng ngọc bội, tóc cũng không búi lên, chỉ buộc hờ một nửa rồi thả sang bên, ăn mặc rất giản dị, nhưng dáng người cao lớn tuấn tú, khí chất oai hùng trầm ổn, vậy mà lại là Ninh Hi đế không mặc long bào.

Đầu óc Thiệu Tuần trống rỗng trong giây lát, hoàn toàn dựa vào bản năng mới quỳ xuống hành lễ cùng Nhị công chúa.

Hoàng đế cũng không ngờ lại gặp Thiệu Tuần ở đây.

Mấy năm gần đây hắn ít khi lưu lại hậu cung, nhưng lúc rảnh rỗi cũng thỉnh thoảng đến cung của phi tần đã sinh con cho hắn, xem như là cho các nàng chút thể diện.

Hôm nay hắn đến Tích Hòa cung thăm Cung phi, vừa ngồi được một lúc, đang định rời đi thì có người đến nói có người mời Cung phi đến viện của Nhị công chúa.

Nhũ mẫu nhận ra Thiệu Tuần, nhưng đám hạ nhân cấp thấp thì không, chỉ biết là một tiểu thư có thân phận không tầm thường, lúc bẩm báo với Cung phi cũng không nói rõ ràng, chỉ nói Nhị công chúa xảy ra chút chuyện, một vị tiểu thư bảo họ đến mời Cung phi, hỏi là chuyện gì thì lại sợ liên lụy đến mình, nói năng lấp lửng.

Thiệu Tuần từng quen biết Cung phi, tuy không biết bình thường bà ta đối xử với con gái thế nào, nhưng biết tính tình bà ta khi tiếp xúc với người ngoài rất khép nép, không tùy tiện đắc tội với ai, vì vậy mới kết luận nếu có người đến mời, bà ta vì sợ xảy ra chuyện lớn hoặc đắc tội với người nào đó, nhất định sẽ đến xem.

Kết quả đúng lúc Hoàng đế cũng ở đó, hắn nghe xong thấy tò mò, hơn nữa Nhị công chúa dù sao cũng là con gái hắn, nên muốn nhân tiện đến thăm.

Không ngờ vừa vào cửa đã thấy cô nương Thiệu Tuần này đang nhíu mày đứng đó.

Hoàng đế đi đến trước, trực tiếp ngồi vào vị trí chủ tọa, phía sau là một đoàn nội thị cung nữ, trong nháy mắt lấp đầy căn phòng vốn không lớn, còn Cung phi đi phía sau hắn chỉ có thể đứng một bên.

Thiệu Tuần cúi đầu, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Chuyện này cũng không có gì to tát, Hoàng đế đến càng tốt, vốn dĩ Cung phi còn có thể dàn xếp ổn thỏa hoặc bao che cho hạ nhân, bây giờ thì không cần lo lắng nữa.

Về phần…

Không có gì mà “về phần” cả!

Chuyện kia coi như chưa từng xảy ra, lúc trước cũng đã nói như vậy, nếu đã không xảy ra chuyện gì, thì Ninh Hi đế hôm nay chỉ là phụ thân của Nhị công chúa, không hơn không kém.

Hoàng đế nhìn Thiệu Tuần, giọng nói vẫn bình tĩnh như trước, không ai có thể đoán được suy nghĩ của hắn.

"Đứng lên đi."