Chương 45

Đương kim Hoàng đế chỉ có ba vị công chúa, theo lý mà nói thì mỗi người sẽ có rất nhiều lựa chọn, nhưng khi Thiệu Tuần được đưa đến viện công chúa, mới phát hiện Nhị công chúa ở trong một tiểu viện xa xôi hẻo lánh nhất, vị trí cũng ở hướng Khôn, xét theo phong thủy thì rất bình thường.

Vì là người của Thục phi dẫn nàng đến viện công chúa, nên nàng không cần phải thông báo, được trực tiếp dẫn vào.

Nàng đi đến cửa chính, vừa định lên tiếng bẩm báo, thì nghe thấy bên trong vang lên một tiếng “Choang”, là tiếng đồ sứ nặng nề rơi vỡ trên mặt đất.

Giọng nói the thé chói tai của một phụ nhân từ bên trong truyền ra: "Ta nói này công chúa điện hạ, nữ nhi khuê các nên đại môn bất xuất, nhị môn bất mại*, an phận thủ thường ở trong nhà mới phải đạo, Cung phi nương nương dạy người thế nào mà người quên hết rồi sao? Lâu lâu lại muốn ra ngoài dạo chơi… Có gì mà dạo chơi? Trong cung Thục phi có vàng cho người nhặt hay sao?!”

*Đại môn bất xuất, nhị môn bất mại: ý nói con gái không nên ra khỏi cửa

Bên trong im lặng một lúc, không ai trả lời, phụ nhân càng thêm hăng hái: "Trời nóng như vậy, ai mà chẳng muốn được mát mẻ, người muốn ra ngoài dạo chơi, chúng ta cũng phải đi theo hầu hạ, điện hạ, người cũng nên nghĩ cho người khác một chút chứ, làm mấy chuyện vô bổ này làm gì?!"

Sắc mặt Thiệu Tuần lạnh xuống.

Chỉ nghe bên trong tiếp tục hùng hổ: "Con gái lớn như vậy rồi, chẳng biết tính toán gì cả, thảo nào Hoàng thượng và nương nương cũng không vừa mắt người, chẳng có bản lĩnh gì, ngay cả cha mẹ cũng chán ghét, ngay cả chúng ta cũng bị liên lụy, chẳng được lợi lộc gì, nếu ta mà có đứa con gái như người, thì…"

Cơn giận của Thiệu Tuần bùng lên, không thể nhịn được nữa, trực tiếp đẩy cửa bước vào.

“Thì sao?”

Trong phòng chỉ có hai người, đều giật mình, người phụ nữ ăn mặc như cung nhân kia nhìn chừng ba mươi tuổi, không phải nhũ mẫu thì cũng là bảo mẫu, dáng vẻ đoan trang, chỉ là giữa hai lông mày có chút hung dữ, nhìn qua rất khó gần, lúc này đang kinh ngạc nhìn Thiệu Tuần.

Còn Nhị công chúa tuy rằng ngồi trên giường, nhưng cả người nghiêng sang một bên, chén trà trên bàn bị cánh tay nàng làm rơi xuống đất vỡ tan, lúc đầu nàng cúi đầu nên không nhìn rõ vẻ mặt, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng phắt đầu lên.

Thần sắc nàng vốn dại ra, vừa nhìn thấy Thiệu Tuần thì mặt đỏ bừng, vội vàng đứng dậy, suýt chút nữa thì ngã.

“Tuân nhi!”

Người phụ nữ kia do dự nói: "Thiệu tiểu thư..."

Hóa ra đây chính là người được gọi là “kè kè bên cạnh” Nhị công chúa trong ngày thọ yến, Thiệu Tuần đã quên mất bà ta, nhưng bà ta lại nhớ rõ Thiệu Tuần, không hề quên.

Bà ta dám bất kính với Nhị công chúa là vì thấy nàng ấy cha không thương mẹ không yêu, dù có bắt nạt thế nào cũng không hé răng, nhưng đối với những quý nữ nhà cao cửa rộng, tùy thời có thể coi thường bọn họ như Thiệu Tuần thì lại có chút e dè.

Vẻ mặt người phụ nữ tươi cười, tiến lên muốn đỡ lấy Thiệu Tuần: "Tiểu thư sao lại rảnh rỗi…"

Thiệu Tuần hất tay áo, đẩy bà ta ra: "Điêu nô đáng ghét!"

Người phụ nữ kia biến sắc, cười gượng nói: "Tiểu thư sao lại nói vậy? Nô tỳ dù sao cũng là ma ma của công chúa…"

Thiệu Tuần không thèm để ý đến bà ta, đi thẳng về phía Nhị công chúa: "Điện hạ, người có bị thương không?"

Triệu Nhược Đồng vốn đã quen với những lời mắng nhiếc châm chọc, mặc kệ người ta đùa cợt như khúc gỗ, nhưng nghe Thiệu Tuần nói một câu, nước mắt liền lưng tròng, nàng hít mũi, lắc đầu nói: "Ta không sao..."

Thiệu Tuần trực tiếp kéo tay áo nàng lên, quả nhiên thấy cánh tay bầm tím một mảng, đây là do vừa rồi bị đẩy lên giường, va vào cạnh bàn bị thương.

Thiệu Tuần đã lâu không tức giận như vậy, nàng mím môi hít sâu vài lần mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, xoay người nói với Điêu nô hung hăng kia.

“Ngươi thật to gan, lại dám động thủ với công chúa!”

Lúc trước tuy nàng cảm thấy những nô tỳ này quản quá rộng, hơn nữa còn có chút bất kính với Nhị công chúa, nhưng thứ nhất là bọn họ lấy danh nghĩa Cung phi để dạy dỗ con gái, mà khi thấy thái độ miễn cưỡng của ma ma, lúc đó Thiệu Tuần cũng chưa quen thân với Nhị công chúa, không tiện thay nàng nói gì.

Hơn nữa sợ lớn tiếng trách mắng, sẽ hoàn toàn đắc tội với đám người này, nàng còn ở đây thì không sao, nếu nàng đi rồi, Nhị công chúa khó mà đối phó với những người càng ngày càng quá đáng này.

Vì vậy Thiệu Tuần chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở vài câu rồi thôi.