Thiệu Tuần thật sự không ngờ đại ca mình, một nam nhân lớn tuổi chưa lập gia đình lại nhạy cảm với chuyện này như vậy, thái độ của nàng thay đổi thật ra cũng không rõ ràng, vậy mà hắn cũng nhận ra.
Nàng trầm mặc một lát, bình tĩnh nói: "Chỉ là cảm thấy người ta dù sao cũng không phải là người của ta..."
Thiệu Quỹ cho rằng nữ hài tử có chút bận tâm, lúc này mới dở khóc dở cười: "Chuyện này thì có gì, chuyện đã rõ mười mươi như vậy, ai còn dám nói lung tung nữa?"
Thiệu Tuần nhắm mắt lại: "Ai có thể nói chắc chắn được, cho dù là chuyện ván đã đóng thuyền cũng chưa chắc đã thành, huống chi chỉ là lời nói suông."
Thiệu Quỹ nghe ý tứ trong lời này không đúng lắm, chỉ cảm thấy nàng lo lắng hôn sự sẽ có biến cố, bèn an ủi: "Chuyện khác có thể thay đổi, chuyện này tuyệt đối không thể nào, muội cứ yên tâm đi."
Thiệu Tuần nói với giọng điệu mơ hồ: "... Thật sao?”
"Tất nhiên là thật rồi." Thiệu Quỹ nói như đinh đóng cột, sau đó nhìn Thiệu Tuần nói: "Ta là nam tử, tất nhiên biết công tử trong kinh thành là hạng người gì, không phải học thức kém cỏi thì là đức hạnh có vấn đề, người có tài có đức thì tính tình lại khó gần, nếu không thì quan hệ trong nhà lại bất hòa, nữ tử gả qua đó chỉ lo đối phó với những chuyện trong nhà thôi cũng đã đủ mệt mỏi rồi."
"Chỉ có biểu đệ Vân Kiều, mấy năm nay huynh để ý thấy, chỉ có đệ ấy hội tụ đủ mọi ưu điểm, mọi mặt đều không có khuyết điểm gì lớn, lại là con cháu bên ngoại, ngoại tổ mẫu thương muội như vậy, muội gả qua đó nói không chừng sẽ giống như ở nhà mình, A Tuần, những điều này đều là huynh suy nghĩ cẩn thận, thật sự không có ai thích hợp với muội hơn đệ ấy.”
Ngày thường hắn ít nói giống Thiệu Tuần, lần này khó khăn lắm mới nói nhiều một lần, tất nhiên không nhịn được mà nói thêm vài câu: "Huynh còn nhớ rõ lúc trước mẫu thân ở trước mặt cữu cữu chỉ vào bụng nói đùa với biểu đệ, dụ đệ ấy gọi tức phụ..."
Từ trong miệng hắn nói ra hai chữ mẫu thân, theo bản năng Thiệu Tuần cho rằng đó là Trịnh thị, nghe đến cuối cùng mới phản ứng lại, hắn đang nói về mẹ ruột của hai người, Trịnh Vĩnh Tình.
Thiệu Quỹ rất ít khi nhắc đến mẹ ruột với Thiệu Tuần, chủ yếu là sợ tuổi nàng còn nhỏ không biết che giấu, nói nhiều sẽ khiến nàng khát khao mẹ ruột, đối xử với mẹ kế có khoảng cách, bất lợi cho sự hòa thuận trong nhà, nhưng lần này không biết vì sao lại xúc động, nhớ lại chuyện cũ nên mới nói như vậy.
Vừa nói ra hắn đã kịp thời chuyển chủ đề, không nhắc đến chuyện trước kia nữa, chỉ nói: "Việc này đã có các trưởng bối lo liệu, muội không cần lo lắng, ta cũng nên về rồi, muội nghỉ ngơi sớm đi." Thiệu Tuần cũng không tiện nói thêm gì với hắn, gật đầu nhìn theo hắn ra khỏi cửa.
Đợi Thiệu Quỹ rời đi, Thiệu Tuần ngồi trên giường suy nghĩ về tương lai.
Không có gì đặc biệt, tối hôm đó Thiệu Tuần và Thiệu Quỹ nói chuyện hôn sự, đến đêm, Anh Quốc Công và phu nhân Trịnh thị cũng bàn luận về chuyện này.
Tuy Trịnh thị là chính thất phu nhân nhưng tuổi cũng chưa lớn lắm, dù sao cũng đã thành thân với Thiệu Chấn Ngu mười bốn mười lăm năm, hai người đã là vợ chồng già, nên Thiệu Chấn Ngu nếu muốn “ân ái”, phần lớn sẽ đến chỗ thϊếp thất, mặc dù thời gian ở chính phòng chiếm đa số, nhưng hầu như đều chỉ ngủ.
Lúc này đang là mùa hè, hai người chỉ đắp một lớp chăn mỏng, nằm cạnh nhau trên giường, nhất thời chưa ngủ được, Trịnh thị hỏi: "Chàng ở trên triều có nghe nói chuyện của Đại hoàng tử không?"
Thiệu Chấn Ngu nói: "Mơ hồ có nghe chút tiếng gió, nhưng người ta bàn tán cũng không nhiều, đa phần chỉ là nói cho vui mà thôi, tiền triều không giống hậu viện, những chuyện nhỏ nhặt này có gì đáng nói."
"Cứ vậy mà cho qua à? Lúc đó làm chúng ta hết hồn."
"Loại chuyện phong lưu này nghe qua là được rồi, chúng ta không cần để tâm, Hoàng thượng càng không coi trọng."
Trịnh thị thở dài nói: "Chuyện này cũng không coi trọng? Vậy chuyện gì mới là quan trọng?”
"Văn võ song toàn, thông minh tài trí, mưu lược tác chiến, thậm chí thủ đoạn đối phó với triều thần, vân vân, đều quan trọng hơn nhiều, tóm lại không phải mấy chuyện phòng the đó."
Trịnh thị xoay người: "Chẳng phải làm chúng ta lo lắng vô ích sao, A Quỳnh còn bị ốm… May mà đại cô nương không sao, so với A Quỳnh thì tốt hơn nhiều, lâm nguy không sợ, chuyện gì cũng không sợ, xem ra ở trong cung thích ứng rất tốt.”
Không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc đến, Thiệu Chấn Ngu lại nhớ đến điểm tâm mấy hôm trước mang về, ông nhíu mày: "Tuy nói vậy, nhưng nơi đó dù sao cũng không phải chỗ dễ dàng gì, nhìn Đại hoàng tử… Là con cháu hoàng gia mà hành xử hoang đường như vậy.”
Lúc này so với lúc ông cho rằng chuyện của Đại hoàng tử chỉ là chuyện nhỏ, lại là một lý do thoái thác hoàn toàn khác.
Trịnh thị hơi dừng lại, giả vờ như không nghe rõ ý tứ trong lời nói của ông: "Nơi nào cũng có người tốt kẻ xấu, Đại hoàng tử lần này làm chuyện xấu, chẳng phải càng làm nổi bật điểm tốt của Tam hoàng tử sao, chúng ta nên vui mừng thay nương nương mới đúng."
"Tam hoàng tử?" Thiệu Chấn Ngu nhớ tới thiếu niên văn nhược yếu ớt kia, theo bản năng chê bai: "Thục phi rốt cuộc vẫn là phụ nhân, quản thúc Tam hoàng tử quá kỹ, theo ta thấy, nuôi dạy quá mức cẩn thận, ngoài đức hạnh cá nhân tạm được ra, những mặt khác còn kém xa Đại hoàng tử."
Thiệu Chấn Ngu là võ tướng, từng xông pha trận mạc, tất nhiên càng thích nam tử oai hùng hơn, tình cảm của ông và Thục phi cũng không quá thân thiết, tuy rằng cũng có chút kỳ vọng, nhưng cũng không có ý định chọn phe sớm như vậy, tranh giành công lao rất nguy hiểm, vì vậy khi nói lời này cũng không kiêng dè gì.
Trịnh thị há miệng, lời này bà thật sự không thể tiếp lời được nữa, lại nghĩ đến tương lai còn dài, không cần nóng vội nhất thời, nên thôi, cùng chồng đi ngủ.
Thiệu Tuần nói muốn đến thăm Triệu Nhược Đồng không phải là thuận miệng nói dối Trịnh Vân Kiều, mà thật sự có ý này.
Một thời gian trước Thục phi vì thể hiện sự coi trọng Thiệu Tuần, để cho người khác càng tin tưởng bà ta muốn cháu gái làm con dâu, nên đã trực tiếp bỏ qua Trịnh thị, ban cho Thiệu Tuần một miếng lệnh bài, tuy rằng không thể trực tiếp vào cung, nhưng có thể ở cửa cung đưa lệnh bài ra xin vào gặp, chỉ cần Thục phi đồng ý là có thể vào được.
Sáng sớm hôm nay Thiệu Tuần đã đến cửa cung, đưa lệnh bài ra, nói muốn vào cung thỉnh an nương nương.
Thục phi rất nể mặt, lập tức đồng ý.
Thiệu Tuần lại một lần nữa bước vào Diên Gia cung, bài trí bên trong vẫn như cũ, ngay cả tư thế ngồi của Thục phi cũng không khác gì trước kia, tựa như thời gian đã dừng lại ở trong cung điện này.
Thiệu Tuần hành lễ, được Thục phi gọi đến ngồi xuống nói chuyện.
"Trận gió nào lại thổi đại tiểu thư nhà chúng ta đến đây vậy?" Thục phi nói: "Để con chủ động tiến cung, chuyện này thật sự hiếm thấy."
Từ khi Thiệu Tuần nhận được miếng lệnh bài kia, chưa từng dùng đến lần nào, Thục phi cũng biết nàng cẩn thận, không muốn quá nổi bật, cho nên cũng không nói gì, nhưng lần này lại chủ động đến thỉnh an, quả thật rất khác thường.
"Nương nương đừng giận." Thiệu Tuần cũng không che giấu, vẻ mặt ngượng ngùng nói thật: "Thật ra hôm tiệc thọ yến cháu gặp Nhị công chúa, trước khi đi công chúa bảo cháu hôm nào tiến cung thăm nàng ấy, nên cháu mới mạn phép mượn danh nghĩa của ngài."