Chương 42

Thiệu Tuần thật sự không ngờ đại ca mình, một nam nhân lớn tuổi chưa lập gia đình lại nhạy cảm với chuyện này như vậy, thái độ của nàng thay đổi thật ra cũng không rõ ràng, vậy mà hắn cũng nhận ra.

Nàng trầm mặc một lát, bình tĩnh nói: "Chỉ là cảm thấy người ta dù sao cũng không phải là người của ta..."

Thiệu Quỹ cho rằng nữ hài tử có chút bận tâm, lúc này mới dở khóc dở cười: "Chuyện này thì có gì, chuyện đã rõ mười mươi như vậy, ai còn dám nói lung tung nữa?"

Thiệu Tuần nhắm mắt lại: "Ai có thể nói chắc chắn được, cho dù là chuyện ván đã đóng thuyền cũng chưa chắc đã thành, huống chi chỉ là lời nói suông."

Thiệu Quỹ nghe ý tứ trong lời này không đúng lắm, chỉ cảm thấy nàng lo lắng hôn sự sẽ có biến cố, bèn an ủi: "Chuyện khác có thể thay đổi, chuyện này tuyệt đối không thể nào, muội cứ yên tâm đi."

Thiệu Tuần nói với giọng điệu mơ hồ: "... Thật sao?”

"Tất nhiên là thật rồi." Thiệu Quỹ nói như đinh đóng cột, sau đó nhìn Thiệu Tuần nói: "Ta là nam tử, tất nhiên biết công tử trong kinh thành là hạng người gì, không phải học thức kém cỏi thì là đức hạnh có vấn đề, người có tài có đức thì tính tình lại khó gần, nếu không thì quan hệ trong nhà lại bất hòa, nữ tử gả qua đó chỉ lo đối phó với những chuyện trong nhà thôi cũng đã đủ mệt mỏi rồi."

"Chỉ có biểu đệ Vân Kiều, mấy năm nay huynh để ý thấy, chỉ có đệ ấy hội tụ đủ mọi ưu điểm, mọi mặt đều không có khuyết điểm gì lớn, lại là con cháu bên ngoại, ngoại tổ mẫu thương muội như vậy, muội gả qua đó nói không chừng sẽ giống như ở nhà mình, A Tuần, những điều này đều là huynh suy nghĩ cẩn thận, thật sự không có ai thích hợp với muội hơn đệ ấy.”

Ngày thường hắn ít nói giống Thiệu Tuần, lần này khó khăn lắm mới nói nhiều một lần, tất nhiên không nhịn được mà nói thêm vài câu: "Huynh còn nhớ rõ lúc trước mẫu thân ở trước mặt cữu cữu chỉ vào bụng nói đùa với biểu đệ, dụ đệ ấy gọi tức phụ..."

Từ trong miệng hắn nói ra hai chữ mẫu thân, theo bản năng Thiệu Tuần cho rằng đó là Trịnh thị, nghe đến cuối cùng mới phản ứng lại, hắn đang nói về mẹ ruột của hai người, Trịnh Vĩnh Tình.

Thiệu Quỹ rất ít khi nhắc đến mẹ ruột với Thiệu Tuần, chủ yếu là sợ tuổi nàng còn nhỏ không biết che giấu, nói nhiều sẽ khiến nàng khát khao mẹ ruột, đối xử với mẹ kế có khoảng cách, bất lợi cho sự hòa thuận trong nhà, nhưng lần này không biết vì sao lại xúc động, nhớ lại chuyện cũ nên mới nói như vậy.

Vừa nói ra hắn đã kịp thời chuyển chủ đề, không nhắc đến chuyện trước kia nữa, chỉ nói: "Việc này đã có các trưởng bối lo liệu, muội không cần lo lắng, ta cũng nên về rồi, muội nghỉ ngơi sớm đi." Thiệu Tuần cũng không tiện nói thêm gì với hắn, gật đầu nhìn theo hắn ra khỏi cửa.

Đợi Thiệu Quỹ rời đi, Thiệu Tuần ngồi trên giường suy nghĩ về tương lai.

Lời ca ca nói thật ra rất có lý, Trịnh Vân Kiều là một phu quân thích hợp nhất, nhưng Thiệu Tuần cảm thấy hắn có thể càng có duyên với Thiệu Quỳnh hơn, vì vậy cực kỳ không muốn xen vào, nhưng hiện tại dường như không phải là duyên phận trời định, mà là đã có mưu đồ từ trước, chỉ vì muốn cướp vị hôn phu này từ trong tay nàng, vì vậy Thiệu Tuần nhìn qua thì nhất định phải nắm chặt người này trong tay, khiến cho Trịnh thị tốn công vô ích mới là cách trả thù tốt nhất.

Cho dù vì tương lai thoải mái hay là muốn khiến kế mẫu tức tối thì thật ra cũng không khó, khó chính là sau đó nên làm thế nào, lựa chọn ra sao mà thôi.

Bây giờ nàng cũng không muốn gả cho ai nữa.

Cho dù là Trịnh Vân Kiều hay là bất kỳ nam nhân nào trên đời này, nàng đều không muốn hầu hạ, có thể vì cuộc hôn nhân trong mơ kia khiến nàng có bóng ma tâm lý, cũng có thể vì nguyên nhân khác. Chỉ cần nghĩ đến tương lai phải đến một gia đình khác, những chuyện đấu đá tranh giành trong nhà có khi còn phức tạp hơn hiện tại gấp trăm lần, nàng đã thấy đau đầu.

Cho dù là bảo vệ hôn sự vốn thuộc về mình, hay là muốn gây thêm phiền toái cho kế mẫu thì thật ra cũng không tính là khó, khó chính là sau đó nên làm thế nào, lựa chọn như thế nào mà thôi.