Chương 39

Khi đó thanh danh Thiệu Tuần bị hủy hoại hoàn toàn, chỉ có thể gả cho Đại hoàng tử, hôn sự với Trịnh gia tất nhiên cũng tan vỡ.

Không lâu sau khi nàng được khiêng vào Ngô vương phủ, trong nhà liền truyền đến tin tức, nói Trịnh Vân Kiều đã đính hôn với muội muội Thiệu Quỳnh, hai năm sau sẽ thành thân.

Cảm giác cụ thể khi nghe được tin tức này là gì thì Thiệu Tuần đã không còn nhớ rõ, nhưng nàng vẫn còn chút tiếc nuối.

Dù sao từ nhỏ đến lớn nàng và Trịnh Vân Kiều lớn lên cùng nhau, hiểu rõ nhau, hắn cũng là người không có gì để chê trách, quan trọng nhất là, nếu nàng gả vào Trịnh gia, nàng có thể sớm hôm ở bên cạnh ngoại tổ mẫu yêu thương mình, so với gả cho người hoàn toàn xa lạ thì may mắn hơn nhiều.

Nhưng tiếc nuối thì tiếc nuối, nói là đau khổ thì cũng không hẳn, dù sao tình cảm nàng dành cho Trịnh Vân Kiều phần lớn là tình tỷ đệ, tình nam nữ cũng có, nhưng rất ít, chưa đủ để khiến nàng vì chuyện này mà oán hận.

Ít nhất cũng không bằng oán hận lúc còn bé cảm thấy Thiệu Quỳnh cướp mất ca ca của mình.

Hơn nữa lúc ấy nàng còn phải ứng phó với Tề thị, ứng phó với Triệu Ngôn Huyên, cũng không có thời gian nghĩ đến chuyện yêu đương gì cả, nghe tin này, buồn bã chưa được hai ngày đã quên lãng.

Hiện tại vừa nghe thấy tên Trịnh Vân Kiều, phản ứng đầu tiên của nàng là em rể chứ không phải biểu ca.

Ngọc Hồ trong lòng đầy nghi hoặc, không hiểu phản ứng này của Thiệu Tuần là sao, dù sao cơ hội để con gái thời này được gặp gỡ vị hôn phu trước khi thành hôn rất hiếm hoi, trước kia những lúc như thế này Thiệu Tuần đều rất vui vẻ, sao hôm nay lại…

Thiệu Tuần cũng không giải thích, chủ yếu là thật sự không biết giải thích thế nào, chỉ tiếp tục luyện chữ, coi như không phát hiện ra vẻ mặt rối rắm của Ngọc Hồ.

Phải nói là đại tiểu thư phủ Anh Quốc công, tài viết chữ của nàng cũng không làm hổ danh thân phận, hơn mười năm cần mẫn luyện tập, ít nhiều cũng có chút thành tựu, không chỉ hình thức đẹp mà còn mang phong cách riêng, khiến người ngoài nhìn vào cũng phải tán thưởng. Không chỉ vậy, cầm kỳ thi họa, may vá thêu thùa, nàng đều tinh thông, không có điểm nào làm mất mặt gia đình.

Dù sao nàng làm tốt cũng chưa chắc được khen, nhưng nếu nàng có khuyết điểm so với tỷ muội, chắc chắn sẽ bị người ta nắm thóp.

Ngoại trừ không đủ thân thiết với người nhà, mọi mặt nàng đều cố gắng làm đến mức hoàn hảo, nhưng nói có thật sự thích những thứ này hay không, thì chỉ có trời mới biết.

Tiểu nha hoàn truyền lời kia đáng lẽ chỉ một lát là quay lại phục mệnh, ai ngờ qua một lúc lâu mới thở hổn hển chạy về.

Ngọc Hồ nhíu mày: "Chẳng lẽ ngươi đi đâu la cà sao? Sao lại chậm trễ đến bây giờ?”

Tiểu nha hoàn kêu oan: "Ngọc Hồ tỷ tỷ, ta không hề lười biếng, lúc ta đến chỗ Thế tử, không ngờ ngài ấy cũng bị phu nhân gọi đến chính viện, nói sẽ lập tức trở về, nhưng ta đợi mãi cũng không thấy người, chỉ có thể đến Vinh An Đường, kết quả bên đó lại nói phu nhân đã dặn dò hai người họ dẫn Tam thiếu gia đi mua sách, làm ta mất công chạy qua một chuyến..."

Viện của Thiệu Quỹ cách Lang Can tiểu trúc rất xa, nếu lại phải đi đến Vinh An Đường một chuyến nữa, quả thật rất tốn công sức.

Ngọc Hồ nghe xong gật đầu, bảo tiểu nha hoàn lui xuống, nhưng Thiệu Tuần lại hơi nhíu mày.

Mặc dù nàng không phải người thông minh tuyệt đỉnh, nhưng cũng không đến nỗi ngốc nghếch.

Đây là lần thứ mấy rồi?

Gần đây hình như vẫn luôn như vậy, thật ra hai nhà Thiệu Trịnh có quan hệ thông gia tốt đẹp, hơn nữa quan hệ giữa Trịnh Vân Kiều và Thiệu Quỹ cũng không tệ, vì vậy lâu lâu hắn sẽ đến Anh Quốc công phủ thăm hỏi, mà mọi người trong nhà đều biết hắn rất có thể sẽ là phu quân tương lai của Thiệu Tuần, nên mỗi khi hắn đến, mười lần thì đến chín lần sẽ có người đến báo cho Thiệu Tuần đi gặp mặt.

Nhưng đã bao lâu rồi họ không gặp nhau?

Thiệu Tuần nhớ không lầm lúc trước khi nàng đến Vinh An Đường cũng không hề chậm trễ, nhưng hết lần này đến lần khác Trịnh Vân Kiều lại rất “tình cờ” mà rời đi.

Mà chuyện này trước đó cũng đã xảy ra hai lần, khi đó nàng chưa từng nghĩ nhiều, nhưng không biết có phải vì biết ngoài mình ra, Thiệu Quỳnh cũng có khả năng gả cho Trịnh Vân Kiều hay không, lại thêm một lần gặp phải chuyện “trùng hợp” này, nàng không thể ngăn mình suy nghĩ khác đi.

Thiệu Tuần đặt bút lên giá, tựa lưng vào ghế, vẻ mặt trở nên sâu xa.

——— Hôn sự của Thiệu Quỳnh và Trịnh Vân Kiều, có phải Trịnh thị đã sớm có tính toán?

Hay nói cách khác, từ trước khi Thiệu Tuần xảy ra chuyện, bà ta đã có ý định phá vỡ hôn sự này?

Thật ra Trịnh thị đối đãi với Thiệu Tuần cũng không tệ, nên có đều có, cũng chưa từng gây khó dễ cho nàng, sự quan tâm của bà ta dành cho Thiệu Tuần phần lớn thời gian cũng là thật lòng, theo lý mà nói Thiệu Tuần không nên dùng suy nghĩ như vậy để phỏng đoán mẹ kế.

Nhưng những thiện ý này đều dựa trên việc không ảnh hưởng đến lợi ích của Thiệu Quỳnh, nếu nói Trịnh thị thật sự nhẫn tâm làm ra chuyện này, thật lòng mà nói Thiệu Tuần cũng không thấy lạ.

Nữ tử quanh năm ở hậu trạch không giống nam tử, bọn họ có thể dùi mài kinh sử để tiến thân, có thể viết sách lập thuyết, thậm chí có thể buôn bán làm ăn kiếm tiền tài tìm đường ra, nữ tử thì không được, vinh quang cả đời của họ đều phụ thuộc vào cha và chồng, sau khi xuất giá thì khác, trước khi lập gia đình, cách duy nhất để sống thoải mái chỉ có thể là tranh giành tình yêu thương của cha mẹ và anh em.

Mà tình yêu thương này có hạn, cho người này nhiều hơn một chút, người kia tự nhiên sẽ ít đi một chút, đặc biệt là đối với hai nữ nhi khác mẹ lại có địa vị khác biệt, ai càng thân thiết với phụ thân huynh trưởng, thì càng có thể nhận được nhiều lợi ích thiết thực, đây là sự thật không ai có thể phủ nhận.