Chương 38

Thiệu Tuần ngủ một mạch đến tận trưa, sau khi tỉnh dậy toàn thân đau nhức, suýt chút nữa không xuống được giường, bèn sai Li Châu chuẩn bị nước tắm để gột rửa, tiện thể thay bộ y phục đã mặc lâu nay.

Thùng gỗ cao ngang nửa người đã được đổ đầy nước ấm, cánh hoa rải kín mặt nước. Li Châu nhỏ vào hai giọt tinh dầu màu hổ phách quý giá, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Loại tinh dầu này chủ yếu có tác dụng thư giãn tinh thần, tuy cũng có hương thơm nhưng không bằng mùi hương cô nương vẫn thường dùng. Nếu không phải cô nương thấy trong người không thoải mái, nô tỳ cũng không muốn dùng đến nó.”

Nói xong, nàng ta cầm bộ y phục Thiệu Tuần vừa thay ra đi sửa sang lại.

Thiệu Tuần đang ngâm mình trong nước, nhắm mắt thư giãn thì bỗng nghe tiếng Li Châu vọng ra từ sau bình phong: “Ơ, sao bộ y phục này lại lạ thế nhỉ?”

Thiệu Tuần mở mắt ra, vịn vào thành thùng, xoay người lại, hỏi: “Sao cơ?!”

“Cánh tay áo này…” Li Châu nói với vẻ nghi hoặc: “Sao nô tỳ nhớ kiểu dáng lúc trước khác mà?”

Thiệu Tuần giật mình thon thót, chợt nhớ ra mình đã quên mất một chuyện.

Chiếc áo nàng mặc ban đầu đã bị rách, nhờ Đại nội Tổng quản Hà Tấn Vinh giúp đỡ mới xử lý được, còn bộ y phục nàng mặc khi trở về… là đồ trong cung!”

Trong lòng nàng hơi hoảng loạn nhưng giọng điệu vẫn cố giữ bình tĩnh: “Vốn là kiểu dáng như vậy mà. Chắc là ngươi nhớ nhầm rồi.”

Li Châu ngẩn người suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cũng không nhớ ra được kiểu dáng ban đầu như thế nào, đành bỏ qua.

Còn Thiệu Tuần thì thầm nghĩ, lát nữa nhất định phải giấu kỹ bộ y phục này đi, ít nhất cũng không thể để Lưu Thúy, người thường ngày quản lý y phục và vải vóc nhìn thấy. Từng sợi vải mà nàng mặc trên người, nếu không phải do Lưu Thúy tự tay may thì cũng là do nàng ta đích thân lựa chọn kỹ càng, sẽ không dễ dàng qua mắt như Li Châu.

Sau chuyện bất ngờ này, Thiệu Tuần cũng không còn tâm trí nào ngâm mình tắm rửa nữa, sau khi tắm rửa sạch sẽ liền bước ra khỏi thùng.

Li Châu vội vàng đến giúp nàng lau người, không ngờ khi dùng khăn lau bả vai lại khựng lại. Thiệu Tuần đợi một lúc vẫn không thấy Li Châu tiếp tục, vừa định lên tiếng hỏi thì ngón tay nàng ta đã nhẹ nhàng chạm vào một bên ngực nàng.

Vị trí này khá nhạy cảm, Thiệu Tuần bị nàng ta chạm vào, suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Nàng theo phản xạ né tránh, vừa cười vừa hỏi: “Ngươi làm gì thế?”

Li Châu nhướn mày hỏi: “Cô nương, sao ở chỗ này của người lại có mấy vết đỏ… còn có cả vết bầm nữa.”

Nói xong, nàng ta kéo Thiệu Tuần lại gần, quan sát tỉ mỉ, phát hiện ra không chỉ ở đó mà trên bả vai và eo cũng có mấy vết bầm tím nhàn nhạt.

“Đây là bị va vào đâu sao?”

Thiệu Tuần vốn cũng mơ hồ như Li Châu, nhưng đúng lúc nàng vòng tay qua eo mình, nàng bỗng nhớ lại một đoạn ký ức ngắn ngủi.

……

Thiệu Tuần bất giác đỏ bừng mặt, không biết là do ngâm nước nóng hay là vì nguyên nhân nào khác. Trong lòng nàng vô cùng xấu hổ, chỉ còn cách cố gắng tìm thứ gì đó để che lấp đoạn ký ức đáng sợ kia, ngoài miệng vẫn phải thản nhiên nói với Li Châu:

“Ta bị ngã ở Ngự Hoa Viên, đυ.ng vào hòn non bộ, có thể là bị bầm tím lúc đó.”

Li Châu ngây thơ không biết rằng cô nương nhà mình đang xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, nàng ta dễ dàng tin lời giải thích này.

Qua hai ngày sau, Thiệu Tuần cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, quyết định nên sống thế nào thì cứ sống như thế, nên thả lỏng thì thả lỏng, nên cảnh giác thì cảnh giác, nên quên… thì cứ coi như chưa từng xảy ra. Lúc này nàng mới hoàn toàn cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.

Hôm nay, trong lúc nàng đang luyện chữ thì nha hoàn bên ngoài hớn hở chạy vào bẩm báo: “Cô nương, biểu thiếu gia đến phủ, hiện đang ở trong viện của Thế tử. Thế tử sai người đến mời cô nương qua nói chuyện.”

Thiệu Tuần ngạc nhiên, nhận ra mình thế mà lại dễ dàng quên mất vấn đề chưa được giải quyết triệt để này.

Nàng dừng tay, chậm rãi nói: “Hôm nay ta thấy hơi mệt, ngươi đi nói với đại ca rằng hôm nào ta khỏe hơn sẽ đến.”

Ngọc Hồ đứng bên cạnh vốn đang vui vẻ, lúc này mới nhìn Thiệu Tuần với vẻ khó hiểu: “Cô nương…”

“Được rồi, Ngọc Hồ tỷ tỷ.” Thiệu Tuần lắc đầu, nói: “Ta tự biết mình đang làm gì.”

Thực ra lúc này trong lòng nàng không một gợn sóng.

… Dù sao người suýt chút nữa trở thành hôn phu của nàng sau đó lại thành em rể của nàng, giờ thời gian đảo ngược, tất cả trở về nguyên trạng, vậy nàng có thể làm gì đây? Tiếp tục yêu đương với em rể sao?