… Biết đâu thật ra không phải ngất mà là đã chết rồi cũng nên.
Thiệu Tuần nhất thời có chút mê mang. Nàng dĩ nhiên muốn cảm tạ trời đất đã giúp nàng kịp thời… được rồi, cũng không hẳn là hoàn toàn kịp thời, nhớ lại những chuyện này, đúng là tránh được một kiếp nạn. Nhưng sau đó thì sao? Nàng nên làm gì đây?
Báo thù Tề thị sao?
Nhưng hiện tại Tề thị chưa làm gì nàng cả. Cứ theo tình hình này mà phát triển, Thiệu Tuần tuyệt đối sẽ không trở thành thϊếp của Đại hoàng tử một lần nữa. Nếu Đại hoàng tử biết kiểm điểm lại bản thân, đừng có chủ động trêu hoa ghẹo nguyệt, thì Tề thị tuy đối với tình địch không hề nhân từ nhưng cũng sẽ không gây khó dễ cho Thiệu Tuần, thậm chí còn muốn lấy lòng, giữ mối quan hệ tốt đẹp với phủ Anh Quốc công.
Báo thù một người như vậy thì có ý nghĩa gì?
Báo thù Thục phi sao?
Chưa nói đến việc nàng có thể nhúng tay vào chuyện trong cung hay không, cho dù Thiệu Tuần có năng lực đó, thì cách duy nhất để trả thù Thục phi chính là ra tay với Tam hoàng tử, khiến hắn vĩnh viễn mất đi cơ hội kế vị.
Nhưng thực tế, vị biểu ca này đối với Thiệu Tuần không tệ. Tính tình hắn ôn hòa, dễ gần, thấy Thiệu Tuần nói chưa được hai câu đã đỏ mặt.
Kiếp trước khi Thiệu Tuần gặp biến cố, hắn không giống những người khác chỉ biết khinh thường nàng, ngược lại còn thương xót cho nàng. Hắn từng lén lút đến an ủi nàng, sau đó đau khổ cầu xin Thục phi đừng để Thiệu Tuần gả cho Đại hoàng tử, trong hoàn cảnh đó còn nói muốn cưới nàng làm vợ, trong lời nói không hề có chút ghét bỏ nào. Việc này dĩ nhiên không thành, nhưng tấm lòng như vậy thật sự hiếm có.
Thục phi đúng là đáng ghét, nhưng “muốn đánh chuột lại sợ vỡ bình”, điều này khiến Thiệu Tuần… làm sao ra tay được?
Hơn nữa, gia tộc Thiệu thị có quan hệ thân thích với Thục phi, sau này chắc chắn sẽ trở thành một nhân tố quan trọng trong cuộc chiến tranh giành ngôi vị Thái tử. Mối quan hệ giữa các vị hoàng tử và Thiệu gia vô cùng vi diệu, mỗi sự kiện đều tạo ra một mối liên hệ rối ren phức tạp. Muốn “gỡ rối tơ vò”, một mình đối đầu với Thục phi mà không ảnh hưởng đến những người khác quả thực là một suy nghĩ viển vông.
Thiệu Tuần càng nghĩ càng đau đầu, sau đó quyết định không nghĩ nữa. Dù sao những ký ức này đã giúp nàng tránh được một kiếp nạn lớn nhất, bất kể thế nào nàng cũng đã được lợi, lo lắng quá nhiều những chuyện khác chỉ là tự chuốc lấy phiền não.
Nghĩ thông suốt rồi, nàng liền ngủ thϊếp đi.
Bọn nha hoàn thấy vậy, nghĩ nàng mệt mỏi quá độ nên không dám quấy rầy, chỉ đắp chăn cho nàng rồi lui ra.
Sự bối rối của Thiệu Tuần sau cơn ác mộng dài cuối cùng cũng kết thúc. Nàng bị kinh hãi cả ngày, lại vì tác dụng của thuốc mà làm ra… một số chuyện, lúc này thể lực đã hoàn toàn cạn kiệt.
Thiệu Tuần ngủ một mạch đến sáng hôm sau vẫn chưa tỉnh. Ngọc Hồ vừa định đến viện chính xin phép thì bên đó đã phái người tới truyền lời.
Hóa ra hôm qua Thiệu Quỳnh cũng bị kinh hãi, nửa đêm phát sốt, khiến Thiệu Chấn Ngu và Trịnh thị lo lắng cả đêm không ngủ, sáng nay miễn cho mọi người thỉnh an.
Nghe vậy, Ngọc Hồ nghĩ đến Thiệu Tuần còn đang ngủ say, liền nhờ người truyền tin chờ một lát, tự mình cầm chìa khóa kho thuốc của Lang Can tiểu trúc, chọn ra một ít dược liệu quý, bổ dưỡng lại dễ dùng, đưa cho người của viện chính.
“Cô nương nhà chúng tôi vừa nghe Nhị cô nương bị bệnh liền lo lắng, định lập tức đến thăm, nhưng từ lúc trở về từ trong cung, người cũng không được khỏe. Tôi khuyên mãi người mới chịu nghỉ ngơi, đừng mang bệnh đến Vinh An Đường, lỡ lây bệnh cho Nhị cô nương thì càng thêm phiền. Thế nhưng cô nương vẫn không yên tâm, bảo tôi lấy mấy vị thuốc này đưa cho Nhị cô nương, nhất định phải để thái y xem qua, xem có dùng được không, lúc này người mới chịu nằm nghỉ.”
Nói xong, nàng ta còn đưa cho người truyền tin một túi tiền lớn rồi mới tiễn người đó ra về.