- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Trọng Sinh: Bất Tuân
- Chương 36
Trọng Sinh: Bất Tuân
Chương 36
Thiệu Tuần trở về phòng mình, nhào xuống giường, thở hổn hển.
Mấy nha hoàn đưa mắt nhìn nhau. Ngọc Hồ dè dặt hỏi: “Cô nương, người mệt sao? Trong cung không có chuyện gì chứ?”
Thiệu Tuần nằm ngửa trên giường, y phục còn chưa kịp cởi, nói: “Ta rất mệt, để nói sau đi. Các ngươi lui xuống trước, để ta nghỉ ngơi một lát.”
Li Châu thấy sắc mặt Thiệu Tuần không ổn, nhẹ nhàng nói: “Để nô tỳ giúp cô nương thay y phục, nằm ngủ sẽ thoải mái hơn.”
Thực ra Thiệu Tuần chẳng hề buồn ngủ, chỉ là tâm trí rối bời, nàng lắc đầu: “Các ngươi ra ngoài đi.”
Đợi bọn họ bất đắc dĩ lui ra, Thiệu Tuần nằm trên giường nhắm mắt lại.
Nàng thu thập được không nhiều tin tức, bởi sau khi trở thành trắc phi của Ngô Vương, nàng rất ít khi được ra ngoài, gần như bị Ngô Vương phi giam lỏng trong hậu viện, không thể cựa quậy.
Thi thoảng được ra ngoài vài lần là do Triệu Ngôn Tuân chủ động đưa nàng đi, hoặc Thục phi trong cung triệu kiến, khiến Tề thị không tìm được cớ thoái thác.
Nhưng khi đó Thiệu Tuần đầu óc mơ hồ, chỉ muốn trốn ở nơi yên tĩnh, không muốn gặp Triệu Ngôn Tuân, cũng chẳng muốn ứng phó với Thục phi. Nếu không phải ra khỏi phủ có thể tạm thời tránh mặt Tề thị, e rằng nàng một bước cũng chẳng muốn rời.
Thế nhưng dù vậy, nàng vẫn nghe được đôi chút chuyện triều chính qua lời Triệu Ngôn Tuân.
Có một khoảng thời gian dài, Tam Hoàng tử là ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị trữ quân, nhất là sau khi Đại Hoàng tử gặp biến cố, Tam Hoàng tử càng trở thành nhân vật “động vào là bỏng tay”. Thế nhưng, chỉ vài năm sau, tình thế đã xoay chuyển.
Nguyên nhân chính là do Ninh Hi Đế vẫn luôn im lặng.
Thông thường, nếu Hoàng đế thật sự vừa ý một vị hoàng tử nào đó, muốn lập làm Thái tử, dù thế nào cũng phải có chút dấu hiệu, hoặc là gia phong cho nhà mẹ đẻ, hoặc là mời danh sư về dạy dỗ, hoặc là tấn phong cho mẫu phi, quan trọng nhất là thỉnh thoảng khen ngợi trước mặt mọi người, đại loại như “Ngươi thật giống trẫm”.
Thế nhưng Tam Hoàng tử lại không được gì cả.
Không gia phong, không tấn tước, thậm chí một lời khen ngợi cũng không có. Mọi thứ đều bình thường như đối với một hoàng tử bình thường khác.
Thời gian trôi qua, Thục phi bắt đầu sốt ruột, vội vàng muốn tuyển phi cho con trai, một mặt muốn tuyên bố với mọi người rằng Tam Hoàng tử đã trưởng thành, mặt khác cũng vì nhà mẹ đẻ Thiệu thị trước sau không tỏ rõ thái độ ủng hộ việc tranh ngôi vị Thái tử. Có thể là ngầm ủng hộ, nhưng phần lớn thời gian vẫn giữ thái độ trung lập. Đồng minh đáng lẽ phải hết lòng ủng hộ lại không đắc lực, Thục phi đương nhiên phải tìm kiếm thế lực khác.
Nàng ta chọn ra vài tiểu thư khuê các xuất thân danh môn, gia tộc có người tài nắm giữ chức quyền cao, ngấm ngầm muốn Hoàng đế ban hôn, nhưng Lưỡng Nghi Điện chẳng mảy may để ý. Mãi đến khi Tam Hoàng tử tròn mười tám tuổi, Lưỡng Nghi Điện mới chậm rãi chọn một cô nương dung mạo, phẩm hạnh đoan trang ban hôn, đồng thời sắc phong làm Sở Vương, cho phép rời cung lập phủ.
Gia thế của Sở Vương phi không tồi, tổ phụ là Phó Đô Ngự sử Đô Sát Viện, tiếc rằng chỉ là chức quan tam phẩm, khó mà làm Thục phi hài lòng, thậm chí còn thấp hơn xuất thân của Ngô Vương phi Tề thị.
Chẳng ai là kẻ ngốc, sau một thời gian dài, mọi người đều hiểu Hoàng đế hoặc là không hài lòng với Tam Hoàng tử, hoặc là chưa từng có ý định lập trữ quân.
Trước đó Tam Hoàng tử bị những lời tâng bốc kỳ vọng làm cho mờ mắt, giờ muốn xuống cũng không được, tình thế trở nên khó xử, chẳng khá hơn Đại Hoàng tử là bao.
Ký ức của Thiệu Tuần chỉ dừng lại ở khoảng 4-5 năm sau đó, khi ấy nàng và Tề thị xảy ra chút mâu thuẫn nhỏ, Tề thị hết lần này tới lần khác kiếm cớ gây sự, lần này ra tay hơi mạnh, mặt nàng bị móng tay Tề thị cào rách, đau đến mức ngã từ trên bậc thang xuống, bất tỉnh nhân sự.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Trọng Sinh: Bất Tuân
- Chương 36