Nhị công chúa thấy mình không xử lý được cung nhân của mình, còn phải nhờ Thiệu Tuần giúp đỡ ứng phó thì không khỏi xấu hổ, nói: “Thiệu cô nương, đa tạ.”
Trong lòng Thiệu Tuần lo lắng cho nàng ta nhưng trong quan hệ giữa người với người, điều tối kỵ nhất là nói quá nhiều với người không thân quen, có những điều nàng ngại nói thành lời nên chỉ hỏi: “Điện hạ có việc gì gấp muốn nói không?”
Nhị công chúa lắc đầu, nói: “Ta chỉ đến xem ngươi có xảy ra chuyện gì không thôi… Chuyện lúc trước, ta còn chưa kịp cảm tạ ngươi. Ta lặng lẽ đi theo phía sau đám người Thục phi nương nương, định chờ sau khi ngươi nghỉ ngơi khỏe lại sẽ đến tìm ngươi, kết quả lại không ngờ bên trong xảy ra chuyện. Ta còn tưởng ngươi cũng ở trong đó, sợ ngươi gặp chuyện không may nên mới…”
Thiệu Tuần kinh ngạc, hỏi: “Điện hạ chờ lâu như vậy sao?”
Từ lúc tan tiệc ở Y Xuân Các đến giờ, chắc đã phải hơn một canh giờ rồi?
Nhị công chúa e lệ cười, đáp: “Cũng không lâu lắm… Đúng rồi, ngươi có bị kinh hãi không?”
Thiệu Tuần không biết nên nói gì cho phải, dù sao trong suy nghĩ của nàng, giữa nàng và Nhị công chúa không có nhiều giao tình, thật sự không ngờ nàng ấy lại chỉ vì muốn hỏi một câu này mà chờ đợi dưới trời nắng nóng lâu như vậy.
“… Ta không sao cả. Công chúa, đa tạ người quan tâm đến ta, ta không ngờ…”
Nhị công chúa cười, lúc này mới lộ ra dáng vẻ của một thiếu nữ tươi tắn xinh đẹp: “Đừng khách sáo, lần trước ngươi giúp ta, ta còn chưa đền đáp…”
Thiệu Tuần nghe xong những lời này nhất thời cảm thấy hơi mơ hồ. Dù sao trong đầu nàng vừa mới tiếp nhận thêm một lượng lớn ký ức, có những chuyện trước đây nàng không nhớ rõ lắm, phải mất một lúc nàng mới hiểu ra Nhị công chúa đang nói về chuyện gì.
“Lục đệ tuổi còn nhỏ lại nghịch ngợm, vẫn hay trêu chọc ta. Lần trước nếu không có ngươi giúp đỡ thì không biết ta còn phải chịu thiệt thòi như thế nào nữa.”
Nàng ấy đang nhắc đến một chuyện xảy ra cách đây không lâu.
Khi đó Lục hoàng tử do Nghi tần sinh ra đang chơi đùa trong vườn, thấy Nhị công chúa đi tới, cậu ta liền bắt nạt nàng hiền lành, yếu đuối. Cậu ta rất thích thú, nhặt những viên đá sỏi nhỏ trên đường, liên tục ném vào người nàng. Lục hoàng tử tuy tuổi còn nhỏ nhưng lại rất nhanh nhẹn trong khi công chúa lại mặc cung trang, không tiện né tránh. Thái giám và cung nữ xung quanh đều là người của Nghi tần, chỉ dám nhẹ nhàng khuyên can Lục hoàng tử, không dám trái ý. Còn những kẻ hầu hạ Nhị công chúa tự xưng là một tấc cũng không rời lại chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
Thiệu Tuần tình cờ gặp cảnh tượng này. Bình thường nàng là người dễ tính, nếu có thể không gây chuyện sẽ không gây chuyện, nhưng đó chỉ là vì nàng lười phiền phức nên không muốn chủ động gây sự chứ không có nghĩa là nàng sợ phiền phức. Nàng lập tức ra tay ngăn cản Lục hoàng tử, cậu ta mới chỉ là đứa bé sáu tuổi, lại có tật xấu thích bắt nạt kẻ yếu, chỉ cần nói vài câu đã đuổi được cậu ta đi.
Việc này đối với Thiệu Tuần cũng không phải chuyện gì to tát, sau khi qua đi nàng đã quên mất. Nghi tần quả nhiên là người khôn khéo, cũng coi như không có chuyện gì xảy ra, không dám vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà gây xích mích với phủ Quốc công.
Ngược lại, Nhị công chúa này lại vì một chút ân huệ nhỏ mà ghi nhớ trong lòng. Nàng vốn dĩ rất ít khi ra ngoài, hôm nay đến Duyên Gia Cung thỉnh an chính là vì muốn nói lời cảm tạ với Thiệu Tuần.
Thiệu Tuần cảm động nhưng thực ra cũng cảm thấy có chút khó hiểu.
Triệu Nhược Đồng là do Cung phi sinh ra, nếu nói nàng ấy không dám đắc tội với Đại công chúa hay Đại hoàng tử, Tam hoàng tử thì còn có thể tìm ra lý do, nhưng Lục hoàng tử là đệ đệ của nàng, mới chỉ sáu tuổi, mẹ đẻ của cậu ta cấp bậc còn thấp hơn Cung phi hai bậc, thế mà nàng ấy lại có thể nhẫn nhục chịu đựng để bị ức hϊếp. Người ngoài nhìn vào sẽ không khỏi cho rằng nàng nhút nhát quá mức.