Chương 30

Hà Tấn Vinh tự mình đem lễ vật ban thưởng đến tận tay Trịnh thị, sau khi mọi người tạ ơn, ông ta cũng lui xuống.

Chỉ còn lại các vị phu nhân và tiểu thư đồng loạt vây quanh chúc mừng.

“Quả nhiên nương nương được bệ hạ sủng ái, dù bận trăm công nghìn việc cũng nhớ đến việc phải tặng người một đôi ngọc như ý.”

“Đúng vậy, đây đều là nhờ phúc của nương nương, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”

“Anh Quốc công phu nhân, gia đình phu nhân thật sự được ân sủng, hậu đãi, không gia đình nào sánh bằng.”

Thiệu Tuần nghe những lời ca tụng này, thực sự dở khóc dở cười. Cũng không biết vị Hoàng đế nhàn nhã đến mức ghé qua Phụng Lân Hiên kia rốt cuộc “bận trăm công nghìn việc” ở chỗ nào, mới vừa rồi còn phải có người nhắc nhở mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Thục phi, giờ lại biến thành nhớ thương không nguôi…

Nhưng Thục phi nào hay biết cháu gái mình đang chửi thầm, bà ta cuối cùng cũng không giữ được vẻ mặt điềm tĩnh như không có chuyện gì xảy ra nữa. Khóe miệng cứ như thể kéo cao mãi không hạ xuống được. Một lúc lâu sau, bà ta mới nhớ ra Đức phi cũng đang ở đây, liền tủm tỉm cười, xoay người lại nói:

“Tỷ tỷ, khiến tỷ chê cười rồi.”

Đức phi được Tề thị dìu đứng dậy, đáp: “Nào có chê cười gì. Bệ hạ nhớ thương muội muội, đó là phúc phận của muội, chúng ta hâm mộ còn không kịp… Thôi được rồi, A Tuân đã được đưa về Vĩnh Ninh Cung, đến giờ vẫn chưa tỉnh, ta về cung trước.”

Đức phi nói xong liền rời đi, để lại mọi người nhìn nhau. Nghĩ đến giờ giấc cũng đã muộn, mọi người cũng lần lượt cáo lui.

Cả ngày hôm nay Thục phi cũng mệt mỏi rã rời nên không giữ lại lâu, chỉ gọi người tiễn khách ra ngoài, rồi dẫn theo ba mẹ con Trịnh thị trở về Duyên Gia Cung.

Về đến nơi ở của mình, Thục phi dựa vào giường La Hán, thở phào nhẹ nhõm: “Hôm nay đúng thật là… Sao lại xảy ra chuyện như thế chứ…”

Trịnh thị đứng bên cạnh an ủi: “Nương nương yên tâm, người khác đều hiểu rõ chuyện này không liên quan đến người, cho dù có muốn bàn tán… thì ngoài việc nói người quản lý hạ nhân không nghiêm thì cũng chẳng thể nói gì khác được.”

Vì sao trong lòng Thục phi khó chịu thì chỉ có mình bà ta biết, nhưng nghe Trịnh thị nói vậy, bà ta cũng chỉ có thể giả vờ như đã được an ủi, lấy lại tinh thần, nắm lấy tay Thiệu Tuần, hỏi han với vẻ quan tâm: “A Tuần? Hôm nay con có bị kinh hãi không? Ta thực sự lo lắng, lúc trước đáng lẽ không nên để con đến Noãn Hương Các nghỉ ngơi…”

Thiệu Tuần lắc đầu, đáp: “Con cũng không bị kinh động gì, con chỉ ở trong đó một lúc rồi đi ra ngoài, không gặp Đại điện hạ.”

“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.” Thục phi gật đầu rồi sau đó dường như vô tình hỏi: “Con còn nhớ rõ lúc đầu con nghỉ ngơi trong phòng nào không? Có phải cùng căn phòng mà vừa rồi bọn họ… Hay là phòng bên cạnh?”

Thiệu Tuần đã đoán trước được bà ta sẽ hỏi như vậy nên không hề bối rối, chỉ cười đáp: “Lúc đó con đã say đến mơ màng, chẳng còn phân biệt được Đông Tây Nam Bắc nữa. Có điều, nơi đó cũng không có nhiều phòng, nói không chừng là ở ngay cạnh đó cũng nên…”

Ánh mắt Thục phi rõ ràng dịu xuống. Bà ta vỗ vỗ tay Thiệu Tuần, nói: “May mà con ra ngoài sớm, nếu không bên kia làm ầm ĩ lên, lại làm bẩn lỗ tai con.”

Thiệu Tuần vâng dạ nhưng trong lòng nàng nghĩ gì thì Thục phi không thể nào đoán biết được.

Thực ra Thục phi đã kiệt sức từ lâu, gọi bọn họ về cung nói chuyện cũng chỉ là muốn dò hỏi Thiệu Tuần xem nàng có còn nhớ chuyện căn phòng mà nàng nghỉ ngơi trước đó chính là nơi Triệu Ngôn Tuân ngủ hay không. Sau khi có được câu trả lời mình cần, bà ta nói chưa được mấy câu đã day day trán, nói mình không khỏe, bảo bọn họ trở về.

Trên đường ra khỏi cung, Trịnh thị đi phía trước, Thiệu Quỳnh cứ lải nhải mãi không thôi, đi bên cạnh Thiệu Tuần, nói với nàng: “Nương nương có vẻ đối xử với tỷ rất thân thiết, hiền hòa, cũng chẳng nói với muội mấy câu, chỉ quan tâm đến tỷ thôi.”

Thiệu Tuần nhìn miệng muội muội chu lên, đến mức có thể buộc lại được, trong lòng liền muốn đáp lại một câu: “Phúc phận này muội có muốn không?”, nhưng nghĩ lại, vị muội muội này tuy rằng được nuông chiều sinh hư, không biết suy nghĩ cho người khác, cũng có chút toan tính cho riêng mình, nhưng lại không thực sự có ác ý. Thế nên, Thiệu Tuần chỉ mỉm cười với nàng ta, không để tâm nữa.