Đức phi liếc nhìn Thục phi, không tìm ra sơ hở nào trong lời nói vừa rồi, bèn lạnh giọng tra hỏi: “Nói! Là ai sai khiến ngươi tiếp cận Đại hoàng tử?”
Cung nữ kia nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào một hồi lâu mới nói nên lời: “Nô tỳ… nô tỳ tội đáng muôn chết…”
“Đừng nói nhảm!” Tề thị xen vào: “Nếu còn không khai thật, ta sẽ xé miệng ngươi ra, cho người đánh chết!”
Đức phi nhíu mày nhưng cũng không nói gì.
Hồng Đào lại nức nở: “Đại điện hạ uống say, nô tỳ dìu ngài ấy tới Noãn Hương Các nghỉ ngơi, kết quả lại thấy ngài ấy say đến bất tỉnh nhân sự… Lúc này nô tỳ… Lúc này nô tỳ mới nảy sinh ý định… Nô tỳ không ngờ lại bị Thục phi nương nương bắt được…”
Thục phi không nói gì, chỉ nhìn Đức phi, khẽ hỏi: “Tỷ tỷ còn muốn tiếp tục điều tra không?”
Đức phi mím môi, đáp: “Ả tiện tỳ mưu mô toan tính trèo cao, đúng là đáng ghét. Đánh cho mấy gậy rồi quẳng tới Hoán Y Cục đi.”
Cũng không phải bà ta không muốn tiếp tục điều tra thêm mà là bởi thoạt nhìn Thục phi thực sự có vẻ kiên quyết, không thẹn với lương tâm, nếu tiếp tục điều tra mà không có gì mới, ngược lại còn phơi bày ra trước mắt mọi người nhược điểm của Đại hoàng tử là khi say rượu làm càn, “đói bụng ăn quàng”, đến lúc đó mất nhiều hơn được. Còn về việc tiếp theo sẽ lặng lẽ điều tra như thế nào thì đó là chuyện sau này.
Tề thị nghiến răng, không hài lòng với cách xử trí này.
“Nhưng mà, muội muội nghe này, người trong cung của muội nên dạy dỗ cho cẩn thận. Cái loại bản tính thấy đàn ông là bám riết lấy thế này… Thế mà muội cũng dám dùng.”
Lông mày Thục phi khẽ giật giật nhưng vẫn phải nhẹ nhàng giải thích: “Con nha đầu này trước đây chỉ phụ trách tưới nước, quét dọn trong viện thôi, chỉ là ta thấy nó chăm chỉ nên mới đề bạt cho hầu hạ bên cạnh, ai ngờ…”
Đức phi liếc nhìn bà ta, không nói thêm gì nữa.
Trong tiệc mừng thọ xảy ra chuyện như thế này, tuy rằng cuối cùng cũng miễn cưỡng giải quyết xong nhưng thực ra không ai còn tâm trạng nào để thưởng trà. Được xem một màn kịch hay thế này còn “no” hơn ăn mười bữa tiệc.
Đến gần lúc kết thúc, mọi người đều chuẩn bị cáo lui rời cung, từ bên ngoài lại vang lên tiếng bẩm báo.
“Nương nương, Hà công công của Lưỡng Nghi Điện tới.”
Thục phi còn đang cảm thấy tiệc mừng thọ này đúng là “tự chuốc lấy phiền phức”, mất bao công sức tính toán bày mưu mà chẳng thu được gì đã đành, lại còn suýt chút nữa rước họa vào thân. Hơn nữa, Đức phi ngồi xuống xong cũng không chịu rời đi, càng khiến bà ta thêm khó chịu. Bởi thế, tuy rằng bà ta vẫn giữ nguyên nét mặt nhưng trong lòng rất bực bội.
Lúc này lại nghe tin Hà Tấn Vinh tới đây, trong lòng bà ta khẽ giật mình, lo sợ rằng sự việc đã nhanh chóng truyền đến Lưỡng Nghi Điện.
Đức phi cũng giật mình. Tuy cuối cùng đã chứng minh được sự việc lần này không phải lỗi của Triệu Ngôn Tuân nhưng dù sao cũng không hay ho gì, nếu lúc này Hoàng đế lại phái người tới răn dạy, vậy thì thật sự mất hết mặt mũi.
“Mau mời vào!”
Đến khi nhìn rõ vị Tổng quản thái giám này dẫn theo người, trên tay ai nấy đều bưng một chiếc khay, Thục phi mới thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra vẻ vui mừng chân thành.
Đức phi cũng thấy an tâm nhưng cũng chẳng thể nào vui vẻ nổi.
“Hà công công, lúc trước chẳng phải đã ban thưởng rồi sao? Những thứ này là gì?”
Hà Tấn Vinh ngẩng đầu, mặt không đổi sắc đảo mắt nhìn khắp lượt mọi người, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Thiệu Tuần, sau đó liền mỉm cười, nói với Thục phi: “Bệ hạ nhớ thương nương nương, chợt nhớ ra trong số lễ vật mừng thọ lúc nãy còn thiếu một đôi ngọc như ý thượng hạng nên sai nô tài đem tới.”
Thục phi thực sự không ngờ còn có chuyện này. Bà ta vừa bất ngờ vừa vui mừng đến nỗi không biết nói gì, lại nghe Hà Tấn Vinh nói tiếp: “Bệ hạ lại nghe nói gia quyến của Anh Quốc công cũng vào cung, gần đây Anh Quốc công làm việc rất tận tâm, bệ hạ bèn lệnh cho nô tài tiện đường mang theo vài thứ, đặc biệt ban thưởng cho phu nhân và hai vị tiểu thư nhà Anh Quốc công.”
Trịnh thị cũng bất ngờ và vui mừng không kém, Thiệu Quỳnh mừng rỡ nhảy nhót không yên, chỉ có Thiệu Tuần im lặng không nói, cụp mắt xuống.
“Chủ yếu là mấy cuộn sa tanh do Giang Nam tiến cống. Có màu lục đậm, hồng phấn, đỏ thắm… đều có cả. Đây chính là thượng phẩm ngàn vàng khó mua. Bệ hạ dặn nô tài xem… dặn nô tài…” Nói xong, ông ta lại liếc nhìn Thiệu Tuần, rồi mới nói tiếp: “Dặn nô tài mang đến hai bộ y phục, chọn loại mới nhất, kiểu dáng thích hợp nhất…”