Đức phi hỏi vặn lại: “Thế sao? Thế đang yên đang lành, ả ta lại tiếp cận A Tuân, chẳng lẽ không có ai bày mưu tính kế sao?”
Thiệu Tuần quan sát sự việc đang phát triển theo hướng hoàn toàn trái ngược với giấc mộng của nàng, trong lòng không khỏi cảm khái.
Đây chính là nguyên nhân Thục phi lựa chọn Thiệu Tuần.
Trong giấc mơ kia… Hay nói đúng hơn là kiếp trước, sau khi mọi chuyện vỡ lở, Đức phi không thể nào biện giải đường hoàng như thế này, khi đó bà ta chỉ dốc hết sức để áp chuyện này xuống, thậm chí còn phải cầu xin Thục phi đừng làm to chuyện.
Lúc đó, tất cả mọi người đều bàn tán rằng hành vi của Đại hoàng tử thật bất xứng, không chỉ háo sắc mà ngay cả biểu muội, tức vị hôn thê tương lai, hắn cũng dám nhúng chàm.
Đối với Thiệu Tuần, người ta vừa khinh thường nàng, dù sao nữ tử thất trinh cũng là tội lớn, nhưng cũng có không ít người cảm thông với nàng, bởi ngoại trừ một số ít người, không ai lại cho rằng vị tiểu thư khuê các này lại chủ động quyến rũ Đại hoàng tử.
Với thân phận của nàng, chưa nói đến việc Đại hoàng tử còn chưa được lập làm Thái tử, cho dù hắn có được phong làm Thái tử đi chăng nữa thì để tuyển chọn cho vị trí chính phi của Thái tử, Hoàng đế phải đích thân đến phủ Quốc công cầu thân mới phải phép. Cũng không phải vì quyền thế của Thiệu thị lớn đến nhường nào mà bởi đây là đãi ngộ, là lễ nghi mà hoàng thất nên dành cho phụ tá đắc lực của Tiên đế, dành cho gia tộc khai quốc công thần của Đại Chu triều.
Một cô nương xuất thân cao quý, phẩm hạnh đoan chính, dung mạo khuynh thành hiếm có, sao lại mạo hiểm tư thông với Đại hoàng tử chỉ để đổi lấy một vị trí trắc phi? Nếu thật sự là như vậy, thì chắc chắn nàng phải một lòng yêu Đại hoàng tử, yêu đến cuồng si, yêu đến tận xương tủy.
Thế nhưng tai mắt của mọi người đâu phải để trưng. Nếu nữ nhi Thiệu thị thực sự yêu Đại hoàng tử sâu đậm đến mức phải lén lút tư thông thì vì sao ngay cả chút tin đồn cũng không có?
Trên thực tế đúng là không hề có, ngược lại chỉ thấy Đại hoàng tử thỉnh thoảng nhìn nhan sắc người ta mà thèm thuồng, bị người ngoài bắt gặp.
Bởi vậy, tuy rằng cả đời Thiệu Tuần bị hủy hoại hoàn toàn, nhưng thực chất trong lòng mọi người đều hiểu cái sai chủ yếu nằm ở Đại hoàng tử.
Cho nên mới nói, muốn hãm hại Đại hoàng tử thì phải tìm người có đủ điều kiện tiên thiên, như vậy mới khiến người ta tin phục.
Còn lần này lại khác, người bị bắt quả tang tư thông với Đại hoàng tử chỉ là một cung nữ nhỏ bé, thậm chí trong cung còn chưa có phẩm cấp, dung mạo cũng không có gì xuất chúng. Đại hoàng tử tuy háo sắc nhưng cũng có mắt nhìn, ít nhất cũng phải như Thiệu Tuần hay những cô nương có nhan sắc nổi bật mới có thể lọt vào mắt hắn, còn dung mạo như cung nữ này, e rằng dù có ngã vào lòng hắn cũng bị hắn đẩy ra, huống chi là bị hắn lôi lên giường hay trong yến tiệc mừng thọ của Thục phi nương nương.
Rõ ràng là bị gài bẫy. Hoặc là do chính cung nữ này muốn trèo cao. Hoặc là… có người sai khiến nàng ta.
“Đương nhiên không có.” Một câu nói này phá vỡ những lời gièm pha, sau đó là một khoảng lặng kéo dài. Trong lòng Thục phi đã trấn tĩnh lại, bà ta thản nhiên nói tiếp: “Tỷ tỷ chớ trách lầm muội, chỉ là một cung nữ thấp hèn, cho dù Đại hoàng tử có để ý đến ả thì sao? Nếu hắn muốn nạp ả làm thϊếp thì ngay cả muội cũng chỉ có thể dâng lên. Bày ra trò này đối với muội có lợi ích gì chứ?”
Đức phi liếc nhìn Thục phi, quan sát bà ta chăm chú, tỉ mỉ, dường như đang suy xét xem những lời bà ta nói là thật hay giả.
Thục phi mặc cho Đức phi quan sát rồi lại hạ giọng, nói: “Tỷ tỷ nghĩ lại mà xem, khiến Đại điện hạ mất mặt một lần chẳng tổn hại gì đến hắn, muội không được chút lợi lộc nào thì thôi đi, ngược lại còn khiến bản thân thêm phiền phức. Bất kể đối với tỷ tỷ hay đối với muội muội đều bất lợi… Tỷ tỷ, đừng tức giận quá mà lại để kẻ khác ‘ngư ông đắc lợi’.”
Đức phi nheo mắt, cũng không đáp lời, chỉ sai người gỡ thứ đang nhét trong miệng cung nữ kia ra.
Cung nữ vô cùng thê thảm, phần cổ và vai lộ ra ngoài đều hiện lên những mảng bầm tím, trên mặt cũng lem luốc nước mắt. Nàng ta vừa được gỡ miếng bịt miệng đã run lẩy bẩy, sợ hãi đến mức không dám nói lời nào.
Thục phi điềm tĩnh lên tiếng: “Hồng Đào, ngươi gây ra chuyện lớn như thế này, cũng không thể coi là người của bản cung nữa. Đức phi nương nương hỏi gì thì ngươi cứ thành thật trả lời, không cần phải bận tâm đến ta là chủ nhân của ngươi.”