Chương 27

Mười phần thì Thiệu Tuần đã đoán được tám, chín phần, đợi đến khi người hầu của Tề thị lôi người phụ nữ đã dan díu với Triệu Ngôn Tuân vào, nàng càng khẳng định suy đoán trong lòng mình.

… Đó chính là cung nữ lúc trước đã dìu Thiệu Tuần đến Noãn Hương các.

Thiệu Tuần lấy khăn che miệng, ngập ngừng nói: “Người này… sao trông quen mắt thế nhỉ?”

Tề thị ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Thục phi, ánh mắt đầy ẩn ý, nói: “Thiệu tiểu thư không nhìn nhầm đâu, đây là cung nữ của Duyên Gia cung, vừa rồi trong yến tiệc còn hầu hạ nương nương, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã không thấy đâu, rồi lại chớp mắt một cái nữa… thì đã leo lên giường Đại điện hạ rồi.”

Thục phi nhíu mày, quở trách: “Đại hoàng tử phi, trước mặt mọi người mà ngươi ăn nói hàm hồ như vậy sao?”

Nói xong, nàng ta nhìn xuống người bên dưới, nói: “Còn không mau lôi ả ra ngoài, để ở đây làm gì cho bẩn mắt.”

“Khoan đã!” Tề thị cao giọng ngăn lại: “Một con nha đầu không biết liêm sỉ xuất hiện ở Noãn Hương các, khiến Đại điện hạ mất hết mặt mũi, chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua được sao?”

Rõ ràng là Tề thị muốn làm lớn chuyện.

Cũng đúng thôi. Chuyện này nếu không nói rõ ràng, đợi đến khi những người này về phủ, không biết câu chuyện sẽ bị thêu dệt thành ra sao. Dù sao những gì cần thấy cũng đã thấy rồi, nếu bây giờ còn giấu diếm thì càng khó nói.

Những người có mặt ở đây đều hiểu rõ điều này, các phi tần và công chúa sau khi xem ca múa ở Y Xuân các thì đều đã hồi cung, người còn lại chỉ toàn là mệnh phụ phu nhân. Trong lòng mỗi người đều có suy tính riêng, có người không sợ chuyện lớn, đã vểnh tai lên hóng hớt, chỉ mong sao có thể biết được toàn bộ câu chuyện. Nhưng cũng có một số ít người cẩn trọng, lo lắng, không muốn dính líu đến chuyện thị phi của hoàng gia, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

Thục phi hơi nheo mắt, nói: “Chuyện này đương nhiên phải điều tra rõ ràng. Nhưng chuyện liên quan đến Đại điện hạ, đáng lẽ phải xử lý nội bộ, Đại hoàng tử phi ngươi lại làm ầm ĩ lên trước mặt mọi người, còn ra thể thống gì nữa. Đức phi dạy dỗ con dâu kiểu gì vậy?”

“Ta dạy dỗ con dâu thế nào, không cần muội muội phải bận tâm.”

Giọng nói vang lên từ ngoài cửa khiến tất cả mọi người đều quay lại nhìn.

Sắc mặt Thục phi hơi cứng lại, nhưng cuối cùng vẫn đứng dậy, nói: “Tỷ tỷ bận trăm công nghìn việc, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến đây vậy?”

Trong cung, người có thể sánh ngang với Thục phi chỉ có Đức phi Hình thị.

Bà ta mặc cung trang màu xanh ngọc bích, búi tóc cao kiểu phi thiên, cài trâm vàng hình năm con phượng hoàng, dẫn theo hơn mười cung nhân, thái giám đứng đợi bên ngoài. Nghe Thục phi nói vậy, bà ta mỉm cười, sải bước đi nhanh vào trong, ngồi xuống ghế chủ vị, ngay cả liếc nhìn Thục phi cũng không thèm.

Đức phi lớn tuổi hơn cả Hoàng đế, lại không được chăm chút kỹ lưỡng như Thục phi, nhìn qua có vẻ già dặn hơn, không còn vẻ thanh xuân tươi trẻ nữa. Thế nhưng dung mạo bà ta lại không hề dữ dằn, ngược lại còn có nét phúc hậu, lông mày rậm, mắt to, khiến người ta vừa nhìn đã đoán ra con trai bà là ai. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy chắc hẳn lúc trẻ, Đức phi cũng là một mỹ nhân, giờ đây tuy không còn trẻ trung nữa nhưng vẫn còn vương lại nét đẹp ngày xưa.

Thế nhưng, người phụ nữ có vẻ ngoài hiền hậu này, khi mở miệng lại không hề nhẹ nhàng chút nào. Bà ta nói: “Muội muội, ta đứng từ xa đã nghe thấy tiếng muội nói rồi. Sao nào? Muội vừa mới lo lắng chuyện phòng the của A Tuân, giờ lại muốn dạy dỗ con dâu của ta sao?”

Thiệu Tuần vốn đang ngồi im lặng quan sát, bất chợt nghe thấy tên mình thì hơi ngạc nhiên, sau đó mới hiểu ra “A Tuân” trong lời nói của Đức phi chính là Đại hoàng tử.

Tứ phi gồm “Quý”, “Đức”, “Hiền”, “Thục”, tuy cùng là Chính nhất phẩm nhưng thực tế xét về thứ bậc thì Quý phi đứng đầu. Hiện tại vị trí Quý phi đang bỏ trống, lẽ ra Đức phi và Thục phi không phân biệt cao thấp, nhưng Đức phi từng hầu hạ Ninh Hi đế từ khi ngài còn ở tiềm để, xét về thâm niên thì lâu hơn Thục phi, con trai bà ta cũng lớn hơn con trai Thục phi. Bởi vậy, tuy bề ngoài hai người ngang hàng nhau nhưng thực tế, thân phận của Đức phi có phần cao hơn một chút.

Nghe những lời “đá xéo” này, Thục phi không hề tức giận, mà chỉ nhẹ nhàng giải thích: “Tỷ tỷ hiểu lầm muội muội rồi. Con nha đầu này có thân phận gì chứ? Sao có thể được Đại điện hạ để mắt tới.”