Thiệu Tuần không cần người dẫn đường, nàng khá quen thuộc đường đi lối lại trong cung, cứ thế đi dọc theo những con đường quen thuộc, cuối cùng cũng thuận lợi trở về Y Xuân các.
Suốt dọc đường đi, nàng vẫn luôn suy nghĩ, dự đoán xem sau khi quay lại sẽ gặp phải chuyện gì, khi gặp Thục phi và những người khác thì nên làm ra vẻ mặt thế nào, làm sao để che giấu cảm xúc thật của mình, và quan trọng nhất là phải giải thích với mọi người ra sao về việc mình đã biến mất trong khoảng thời gian vừa rồi. Nàng cứ nghĩ khi trở về sẽ thấy mọi người đang ca hát, nhảy múa, ăn mừng, không ngờ lại chỉ thấy vài cung nhân đang quét dọn, còn các vị khách khứa thì không biết đã đi đâu cả.
Nàng tìm một cung nữ nhỏ tuổi để hỏi thăm, lúc này mới biết là Thục phi xem ca múa thấy mệt mỏi, bèn dẫn theo các vị khách khác về nghỉ ngơi, uống trà, tán gẫu.
Trong lòng Thiệu Tuần giật thót, nàng vội hỏi: “Về đâu? Về Duyên Gia cung sao?”
“Không phải ạ.” Cung nữ ngoan ngoãn trả lời: “Nghe nói là muốn đến Noãn Hương các… À đúng rồi, nương nương còn dặn dò muốn tiện đường ghé thăm Thiệu cô nương. Mọi người vừa mới đi một lát thì cô nương đã quay về rồi.”
Thiệu Tuần bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện.
Nàng khẽ nhếch miệng, nở một nụ cười chua chát, ngay sau đó liền điều chỉnh lại nét mặt, dịu dàng đưa cho cung nữ một ít bạc lẻ, sau khi nói lời cảm tạ thì lập tức đứng dậy rời khỏi Y Xuân các.
Tiện đường ghé thăm sao? E rằng là cố ý đến để bắt gian thì có.
Thực ra Thiệu Tuần ở Noãn Hương các không lâu, vừa mới chợp mắt được một chút thì đã bị cơn ác mộng làm cho tỉnh giấc, sau đó loạng choạng mới đến được Phụng Lân hiên, đó là quãng đường xa nhất mà nàng có thể gắng gượng đi được trong tình trạng lúc đó, nhưng thời gian cũng chỉ mất khoảng một chén trà nhỏ.
Nói cách khác, khoảng thời gian vừa qua đối với Thiệu Tuần mà nói dài như cả một đời, nhưng trên thực tế, từ lúc nàng rời khỏi Y Xuân các cho đến bây giờ cùng lắm cũng chỉ khoảng một canh giờ.
Mà trùng hợp như vậy, chắc chắn đây chính là khoảng thời gian mà Thục phi đã tính toán từ trước.
Thiệu Tuần không hề nóng vội, nàng chậm rãi bước đi trên con đường dẫn đến Noãn Hương các.
Lúc này, ở Noãn Hương các, những vị khách khác không hề ung dung, tự tại như Thiệu Tuần. Bọn họ đứng ở cửa gian phòng, che miệng kinh ngạc, suýt chút nữa thì hét lên thành tiếng. Tuy vậy, vẫn có những tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ vang lên.
Anh Quốc công phu nhân Trịnh thị che mắt con gái, quát lớn không cho nàng nhìn trộm, sau đó mới bước vào phòng, đi đến bên cạnh Thục phi, nói: “Nương nương, người xem… nên xử lý chuyện này thế nào ạ?”
Vừa ngẩng đầu lên nhìn, Trịnh thị lại thêm một phen kinh hãi.
Bà biết, ở ngay trong tiệc mừng thọ mà lại xảy ra chuyện như thế này, Thục phi chắc chắn sẽ cảm thấy mất mặt, nhưng bà không ngờ sắc mặt Thục phi lại khó coi đến vậy.
Mặt Thục phi xanh mét, nghiến chặt răng, khóe miệng run run. Nàng ta hít sâu vài hơi rồi mới trầm giọng ra lệnh cho cung nhân: “Mau phái người đi ngăn Đại hoàng tử phi lại, quay vào đây giúp Đại hoàng tử thu dọn. Còn các ngươi, mau mời các vị phu nhân đến nơi khác nghỉ ngơi… Còn đứng ngây ra đó làm gì?!”
Trên chiếc giường cách đó không xa, Đại hoàng tử đang ôm một người phụ nữ lõa thể ngủ say sưa. Có một lớp màn che khuất, cũng không đến nỗi quá phản cảm.
“Chuyện… chuyện này là sao?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên giữa đám đông. Thục phi sững người, quay lại vừa đúng lúc nhìn thấy Thiệu Tuần đang bước qua khe hở mà mọi người tản ra. Nàng bước vào phòng, tò mò nhìn xung quanh.
Trịnh thị vội vàng chạy tới, nắm chặt tay Thiệu Tuần, nhỏ giọng nói: “Mau ra ngoài với muội muội con đi, đây không phải chỗ cho các con ở lại.”
Không ngờ Thục phi lại đột nhiên lạnh lùng hỏi: “A Tuần, con chạy đi đâu vậy?!”
Nói xong, nàng ta lại sợ giọng điệu của mình quá nghiêm khắc nên vội vàng dịu giọng xuống, làm ra vẻ lo lắng, quan tâm: “Con không biết là ta và mẫu thân con sẽ lo lắng lắm sao?”
Thiệu Tuần có vẻ ngạc nhiên khi bị trách mắng, nàng hơi sững người rồi nói với vẻ áy náy: “Con say quá, lại thấy hương thơm trong phòng làm đầu óc choáng váng nên mới ra ngoài đi dạo một chút cho tỉnh rượu, không ngờ chưa đi được bao xa đã không chịu nổi nữa, bèn tìm một cái đình rồi ngủ thϊếp đi…”
Thục phi đang định mượn cớ để trút giận, nhưng vừa nghe đến hai chữ “hương thơm” thì bỗng nhiên im bặt. Sắc mặt nàng ta cũng thay đổi từ tức giận sang vui mừng, kéo tay Thiệu Tuần lại gần, cùng nàng ra khỏi phòng, vừa đi vừa trách móc: “Con bé ngốc này, chắc là say đến hồ đồ rồi, trong phòng làm gì có đốt hương, lấy đâu ra mùi hương mà con ngửi thấy.”
Ánh mắt Thiệu Tuần liếc nhìn vị trí giữa căn phòng, chiếc lư hương bằng vàng lúc nãy còn đặt ở đó giờ đã biến mất.
Nàng tỏ vẻ ngượng ngùng, cười nói: “Có lẽ là do con ngửi nhầm mùi rượu… Sau này con sẽ không dám uống rượu nữa…”
Vừa dứt lời, nàng liền nhớ đến lúc trước mình cũng đã nói câu tương tự với Ninh Hi đế. Sự liên tưởng này khiến nàng theo phản xạ khựng lại một chút, may mà lúc này Thục phi đang rối bời nên cũng không để ý.
Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, mọi người đều có chút kinh hãi, nhưng những người có thể vào cung phần lớn đều là người từng trải, cũng chỉ ngạc nhiên một lúc rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ngồi xuống trò chuyện với Thục phi như chưa có chuyện gì xảy ra, cứ như thể lúc nãy họ không hề nhìn thấy gì cả.
Cũng phải thôi. Chỉ là một cung nữ, có gì đáng để quan tâm chứ, cùng lắm cũng chỉ là chuyện phiếm trong chốc lát, không thể coi là vấn đề nghiêm trọng.
Thục phi rõ ràng đang rối trí, nhưng nàng ta không thể bỏ mặc cả phòng khách mà không quan tâm, đành phải trả lời qua loa cho có lệ. Nàng ta cũng tranh thủ hỏi Thiệu Tuần: “A Tuần, lúc con ra ngoài đi dạo, có… có gặp Đại điện hạ không?”
Thiệu Tuần vẫn giữ nụ cười trên môi, đáp: “Lúc đó con say quá, chỉ nhớ là không nói chuyện với ai cả. Còn về Đại điện hạ… hình như là không gặp ạ.”
Thục phi như đang suy nghĩ điều gì đó.
Lúc này, Đại hoàng tử phi Tề thị sau khi thu xếp ổn thỏa cho Đại hoàng tử, cuối cùng cũng quay trở lại.
Ngay trước mặt mọi người, sắc mặt Tề thị vẫn còn đỏ bừng, lông mày nhướn cao, rõ ràng là vẫn còn tức giận nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng. Nàng ta quỳ xuống trước mặt Thục phi, nói: “Đại hoàng tử uống say quá chén, không làm chủ được bản thân, lại có hành vi vô lễ như vậy, mạo phạm nương nương trước mặt mọi người. Xin nương nương trách phạt…”
Thiệu Tuần khẽ nhướng mày, cuối cùng cũng hiểu ra lý do vì sao hôm nay Thục phi lại không giữ được bình tĩnh, để lộ sơ hở.
… Chính nàng ta cũng đã bị cuốn vào chuyện này rồi.