Lúc mới tỉnh dậy, phát hiện quần áo xộc xệch, Thiệu Tuần không hề đỏ mặt. Khi nhớ lại chuyện mình đã khinh nhờn Hoàng đế như thế nào, nàng cũng không đỏ mặt. Nhưng giờ đây, mặt nàng lại đỏ bừng, ngượng ngùng đứng im tại chỗ, ngay cả cử động cũng thấy ngại.
Hoàng đế thấy nàng bỗng nhiên bất động, liền quay sang nhìn, sau đó nhìn theo ánh mắt của nàng xuống phía dưới.
Ngài liền thấy chiếc dây lưng màu đỏ đang ẩn hiện, một đầu lấp ló bên ngoài, vừa đủ để người ta nhận ra nhưng lại không quá lộ liễu.
Ninh Hi đế theo phản xạ nhìn xuống phần eo “trống trải” của Thiệu Tuần. Cho dù ngài là người từng trải, kiến thức uyên bác thì lúc này cũng không khỏi cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Ngài khựng lại một chút, cuối cùng vẫn đưa tay kéo chiếc dây lưng xuống, cầm trong tay, rồi bước ra ngoài.
Thông thường, lúc này đáng lẽ Hà Tấn Vinh phải tiến lên nhận lấy đồ từ tay Hoàng đế, sau đó đưa lại cho Thiệu Tuần, dù sao cũng chưa từng có ai dám trực tiếp nhận đồ từ tay Hoàng đế. Nhưng khi hắn vừa định bước lên theo phản xạ, chân vừa nhấc lên thì lại liếc nhìn Hoàng đế, sau đó vẫn giữ nguyên tư thế, không hề động đậy.
Thiệu Tuần do dự một chút, cuối cùng thấy Hà Tấn Vinh cứ làm như không thấy gì, cứ như thể hắn không nhìn thấy tay Hoàng đế đang đưa ra, vậy mà vẫn không nhúc nhích. Nàng thật sự không còn cách nào khác, đành bước tới trước mặt Hoàng đế, nhận lấy dây lưng.
Chiếc dây lưng nằm gọn trong lòng bàn tay nàng, được làm từ vải sa tanh thượng hạng, khi cầm trong tay nhẹ bẫng, mềm mại như đang nâng niu một áng mây đỏ. Khi Thiệu Tuần cầm một đầu dây lưng rút ra, Hoàng đế cảm giác như có một dòng nước mát lạnh chảy qua lòng bàn tay mình, theo phản xạ muốn nắm chặt lại, nhưng đã muộn.
Thiệu Tuần cầm dây lưng, lùi lại vài bước, bắt đầu suy tính xem nên làm gì tiếp theo.
Lúc này, Hà Tấn Vinh không còn giả vờ như không thấy nữa, hắn là người tinh ý, bèn cười tủm tỉm nói: “Thiệu cô nương, hay là để nô tài giúp người sửa sang lại y phục.”
Thiệu Tuần theo phản xạ nhìn về phía Hoàng đế, thấy ngài gật đầu, lúc này nàng mới dám đồng ý: “Vậy thì làm phiền ngài rồi.”
Đến gian phòng bên cạnh, Thiệu Tuần cẩn thận kiểm tra lại quần áo của mình. Cũng may là bọn họ chưa đi quá xa đến mức váy áo cũng bị xé rách. Chỉ cần chỉnh trang lại cho giống như lúc ban đầu, nếu không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra điều gì bất thường.
Chỉ là…
Thiệu Tuần nhặt nửa cánh tay áo bị vứt bên cạnh gối lên, trong lòng không khỏi cảm thấy phiền muộn.
Bộ y phục này là loại váy áo liền thân, không có dây lưng cũng không có nút thắt, nếu muốn mặc thì phải mặc từ trên xuống, nếu muốn cởi ra thì đương nhiên cũng phải mất công hơn so với y phục thông thường.
Lúc nãy đầu óc nàng không tỉnh táo, chỉ muốn được thoải mái hơn nên khi cởϊ áσ cũng rất… vội vàng. Bây giờ Thiệu Tuần cũng không phân biệt được rốt cuộc bộ y phục này là do ai xé rách.
Nếu nói một cách khách quan thì tài nữ công của Thiệu Tuần rất tốt. Nếu có đủ thời gian, nàng có thể sửa sang lại y phục giống hệt như cũ, chỉ là hiện tại không có nhiều thời gian như vậy…
Đang lúc nàng chưa nghĩ ra cách nào thì Hà Tấn Vinh đã nhanh chóng quay lại, trên tay cầm một bộ y phục, màu sắc nhìn qua rất giống bộ đồ nàng đang mặc.
“Thiệu cô nương, người xem bộ này có được không?”
Mắt Thiệu Tuần sáng lên, nàng không kìm được mà nở nụ cười tươi tắn, nói: “Đa tạ nội quan đã quan tâm.”
Thiếu nữ tuổi này đang độ xuân thì, khi cười rộ lên vốn đã rất xinh đẹp, huống hồ Thiệu Tuần lại là một mỹ nhân. Khi những đường nét quyến rũ, mê hoặc kia hơi cong lên, ánh sáng trong đôi mắt như càng thêm rực rỡ, xứng đáng với câu “một nụ cười trăm vẻ đẹp, son phấn nào sánh bằng”, khiến Hà Tấn Vinh cũng không khỏi thầm khen ngợi.
Hắn bất giác quay đầu nhìn lại phía sau, thấy bên này bị khung cửa che khuất, người bên kia không thể nhìn thấy gì.
Hà Tấn Vinh không khỏi có chút tiếc nuối vì chủ nhân của mình lại không thể chứng kiến hình ảnh xinh đẹp này, quả thật là “một cười trăm vẻ thiên nhiên, sáu cung nhan sắc thua hờn phấn son”*.
Chú thích: Đoạn này trong bản gốc của Nhất Thốn Phương Chu là “Nhất tiếu bách mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc” (一笑百媚生,六宮粉黛無顏色). Câu thơ gốc là “Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc” (回眸一笑百媚生,六宮粉黛無顏色。), đây là một câu trong bài thơ “Trường Hận Ca” của tác giả Bạch Cư Dị, dịch nghĩa là “Mỗi lần ngoành mặt, nhoẻn cười lộ ra trăm vẻ đáng yêu, sáu cung son phấn không còn ai đáng gọi là có nhan sắc nữa”. Bản dịch thơ được sử dụng trong bản chuyển ngữ như trên là của tác giả Tản Đà. (Nguồn: https://www.thivien.net/B%E1%BA%A1ch-C%C6%B0-D%E1%BB%8B/Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-h%E1%BA%ADn-ca/poem-NNj51-ebZyApj8ndjN6_VQ)
Trong lúc hắn còn đang cảm thán thì Thiệu Tuần đã cẩn thận xem xét bộ y phục mà hắn mang đến, thấy màu sắc và kiểu dáng cũng không khác biệt nhiều so với bộ đồ nàng đang mặc, chỉ có phần viền áo hơi khác một chút nhưng chỉ cần thắt dây lưng vào thì cũng không thể nhận ra. Nàng không khỏi thắc mắc làm sao trong thời gian ngắn như vậy mà hắn đã tìm được bộ y phục này.
Sau khi thay đồ xong, nàng bước ra ngoài, nói lời cảm tạ với Hà Tấn Vinh, lúc này mới nghe hắn giải thích: “Nô tài nào dám cẩn thận như vậy. Là bệ hạ thấy y phục của người có chút không ổn, nên mới sai nô tài đi tìm đồ thay thế.”
Thiệu Tuần nghe vậy thì có chút khó tin. Hoàng đế ngay cả sinh nhật của Thục phi cũng có thể quên, nếu tin rằng ngài lại để ý đến cả chuyện nhỏ nhặt như y phục của mình thì đúng là quá tự phụ rồi.
Hà Tấn Vinh thấy Thiệu Tuần không nói gì thì cũng không giải thích thêm, chỉ dẫn nàng ra ngoài, một lần nữa xin phép Hoàng đế cho nàng cáo lui.
Thiệu Tuần đi lùi từng bước đến cửa kho sách, sau khi xoay người lại dừng lại một chút, trong lòng dường như có linh cảm, không kìm được mà quay đầu nhìn lại.
Tấm màn trúc đã được buông xuống, che khuất bóng người phía sau.