Chương 24

Cảm giác nóng rực lan tỏa khắp cơ thể, từng tấc da thịt đều khao khát được giải thoát, Thiệu Tuần trong cơn thống khổ tột cùng cuối cùng cũng chạm vào một thứ gì đó mát lạnh.

Nàng gần như vỡ òa trong sung sướиɠ, theo bản năng quấn lấy “thứ” đó như dây leo, muốn hấp thụ sự mát lạnh kia để giải thoát bản thân.

Nhưng ngay sau đó, nàng bị ai đó mạnh mẽ kéo ra. Thiệu Tuần vốn đã không thể đứng vững, cả người loạng choạng, lập tức ngã vào vòng tay người nọ.

Thiệu Tuần vừa thở hổn hển vừa cố mở mắt, nhưng trước mắt chỉ thấy một bóng người mờ ảo.

Nàng không kìm được mà đưa tay ra, ôm lấy mặt người kia, theo bản năng sờ soạng, lần theo từng đường nét trên khuôn mặt đó, những lời rời rạc, lộn xộn thốt ra từ miệng nàng:

“Ai… Ai vậy…? Cứu… Cứu ta… Xin người… giúp…”

Thiệu Tuần bám vào người kia để đứng vững, hai tay ôm chặt lấy, khuôn mặt nóng bừng áp vào cổ người nọ, tận hưởng cảm giác mát lạnh. Cơn nóng trong người dường như dịu đi đôi chút nhưng nàng vẫn chưa thỏa mãn, liền ngẩng đầu lên, áp môi mình lại gần, những hành động lúc này hoàn toàn không theo một trật tự nào.

Cánh tay phía sau ban đầu bất động, mãi đến khi Thiệu Tuần kiệt sức ngã ra sau, người kia mới nhẹ nhàng ôm lấy nàng.

Thiệu Tuần tỉnh giấc vì nóng.

Không phải là cái nóng do dục hỏa như lúc trước mà là nóng theo đúng nghĩa đen.

Khi mở mắt ra, đầu óc vẫn còn mơ màng, việc đầu tiên nàng làm là hất tung chăn ra, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn.

“Mình đang…”

Thiệu Tuần xoa đầu ngồi dậy, theo bản năng nhìn xuống thân thể, vừa nhìn đã hoảng sợ đến mức tim như ngừng đập…

Chiếc đai lưng vốn buộc quanh eo đã biến mất, tay áo lửng bị xé rách tả tơi vứt bên gối, vạt áo ngắn mặc bên trong bị kéo lệch, xộc xệch, để lộ ra vùng da trắng nõn ở ngực ửng hồng, nơi đường cong mềm mại thấp thoáng ẩn hiện dưới lớp áo mỏng, vô cùng khêu gợi.

Bất cứ ai nhìn thấy cảnh này cũng sẽ liên tưởng đến những điều không mấy đứng đắn.

Thiệu Tuần sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch, vội vàng chỉnh lại y phục, không kịp tìm đai lưng, liền hất tấm chăn đang đắp ngang chân sang một bên.

Vẫn còn may… Tuy vạt váy hơi nhăn nhưng dù sao vẫn còn nguyên vẹn.

Đầu nàng đau như búa bổ, dư âm của thuốc tuy đã giảm nhưng vẫn còn vương vấn. Nàng chỉ nhớ lúc cuối cùng mình đã chui vào tủ quần áo, còn sau đó…

Nàng còn chưa kịp nhớ lại thì một tiếng ho khan đầy ẩn ý vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh, khiến Thiệu Tuần giật mình thon thót, suýt chút nữa thì lăn xuống giường.

Nàng nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần, tự nhủ dù phải một lần nữa đối mặt với sự xấu hổ như trong mơ hay phải chịu nhục nhã cũng đành phải chấp nhận, lúc này mới từ từ mở mắt ra.

Trước khi đến Phụng Lân hiên, nàng thực ra đã không còn tỉnh táo nữa nhưng ít nhất vẫn còn chút ý thức, bởi vậy nàng nhận ra mình vẫn đang ở trong căn phòng lúc trước. Đây là một gian phòng nhỏ dành cho người trong cung nghỉ ngơi sau khi đọc sách, ngoài nàng ra không còn ai khác, bên ngoài chính là thư phòng của Phụng Lân hiên.

Nàng nhìn về phía phát ra tiếng động, thoạt nhìn tưởng như không có ai, nhưng sau khi quan sát kỹ mới thấy cách cửa gian ngoài không xa có một người đàn ông trung niên đang đứng.

Người nọ mặc quan phục màu xanh ngọc của nội thị, dáng người hơi thấp, nhìn bề ngoài có vẻ là một nội quan có địa vị, nhưng hắn lại không đội mũ miện thể hiện phẩm cấp. Tiếng ho khan lúc nãy chắc chắn là do hắn phát ra.

Vị quan nội thị ngẩng đầu nhìn về phía Thiệu Tuần, không nói gì, chỉ khẽ vẫy tay ra hiệu cho nàng lại gần.

Thiệu Tuần cắn môi, nàng không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra nhưng lại hiểu rõ hậu quả tồi tệ nhất của chuyện này. Cùng lắm cũng chỉ như trong “giấc mơ” kia thôi, mà tình hình hiện tại còn lâu mới đến mức đó… Ít nhất, ít nhất là chuyện chưa bị bại lộ…

Thiệu Tuần không do dự nhiều, xỏ chân vào đôi giày bên giường, mặc kệ chân tay vẫn còn mềm nhũn, bước thẳng về phía vị quan nội thị.

Càng đến gần, linh cảm mơ hồ trong lòng nàng càng rõ ràng. Tuy vị thái giám này đang cúi đầu, không thấy rõ mặt nhưng nhìn từ góc nghiêng, Thiệu Tuần lại thấy có chút quen thuộc, hình như đã từng gặp ở đâu đó.

Khi nàng đến gần, cố gắng kìm nén nỗi bất an trong lòng thì vị quan nội thị lại ra hiệu bằng một động tác tay rất kín đáo, chỉ về phía trước, sau đó lui lại một bước nhường đường cho nàng.

Đây là một thư phòng, không rộng hơn những phòng khác là bao, nhìn qua có vẻ đơn sơ, gần hết diện tích đã bị một tủ sách lớn chiếm giữ, cửa sổ rất lớn nhưng lúc này ánh sáng mặt trời chiếu vào bị một tấm màn trúc che khuất, không rọi tới người ngồi phía sau.

Bóng người phía sau màn trúc thấp thoáng ẩn hiện, khiến người ta không nhìn rõ, chỉ biết người đó đang ngồi trên giường, tựa lưng vào bàn, có vẻ đang đọc sách.

Hình như… Đó là một người đàn ông.

Quan nội thị bên cạnh khẽ nhắc: “Còn không mau hành lễ!”

Phản ứng của Thiệu Tuần lúc này khá chậm, chưa kịp hiểu chuyện gì thì người sau màn trúc đã nghe thấy động tĩnh, hạ sách xuống, ngẩng đầu nhìn về phía này.

Trong lòng Thiệu Tuần vừa hồi hộp vừa hoang mang, nàng đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác như có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.

Người nọ chỉ hơi nhếch cằm.

Quan nội thị thấy vậy liền tiến lên một bước, vén tấm màn trúc lên.

Tấm màn trúc từ từ được vén lên, thứ đầu tiên đập vào mắt là vạt áo màu vàng thêu hình hai rồng tranh châu.

Trong khoảnh khắc đó, Thiệu Tuần như bị sét đánh ngang tai, thậm chí còn tưởng mình đang mơ, đồng thời cũng hiểu ra tại sao vị quan nội thị lại nhắc nhở mình hành lễ… không chỉ vì thân phận tôn quý của người này mà còn vì lúc này nàng đã sợ đến mức chân tay rụng rời, nếu lúc nãy quỳ xuống đã không phải chịu đựng cảm giác đứng không vững như bây giờ.

Nàng nhắm mắt lại, vội vàng quỳ xuống, hành đại lễ.