Chương 23

Ý định của Thục phi là muốn phóng đại khuyết điểm về đạo đức này của Đại hoàng tử, làm lớn chuyện khiến ai ai cũng biết, thậm chí không thể cứu vãn được, khiến người ta mỗi khi nhắc đến Triệu Ngôn Tuân, điều đầu tiên nghĩ đến không phải là thân phận trưởng tử của Hoàng đế mà là vết nhơ không thể gột rửa trên người hắn.

Nếu chỉ là cung nữ hay một cô gái bình dân thì không được, cho dù chuyện có ầm ĩ lên cũng không ai coi đó là vấn đề lớn, cô gái này nhất định phải có thân phận cao quý, xuất thân quyền thế đến mức cho dù Triệu Ngôn Tuân có cưới hỏi đàng hoàng cũng không ai dám nói nhà gái là trèo cao.

Trong “giấc mơ” kia, người mà Thục phi lựa chọn chính là cháu gái của mình, Thiệu Tuần. Nàng là đích nữ của Anh Quốc công, nhìn khắp Đại Chu cũng không tìm được tiểu thư khuê các nào có thân phận thích hợp hơn nàng. Trước hết, Thục phi tung ra tin đồn, rằng mình muốn chọn Thiệu Tuần làm phi cho Tam hoàng tử, gán tội danh làm nhục em dâu tương lai lên đầu Đại hoàng tử. Phần lớn mọi người sẽ không nghĩ rằng Thục phi lại nhẫn tâm đến mức hy sinh cháu gái ruột của mình, “cắm sừng” con trai mình.

Sau khi sự việc xảy ra, thanh danh của Đại hoàng tử bị hủy hoại hoàn toàn, đúng như Thục phi tính toán, sau khi bị phong làm Ngô vương, hắn phải vội vã rời khỏi kinh thành, tự lập phủ đệ riêng, cả triều đình đều chấn động vì chuyện này. Trong một khoảng thời gian dài, hắn vẫn không thể thoát khỏi bóng ma của sự việc này. Tam hoàng tử tạm thời cũng vượt lên trên anh trai mình một bậc trong cuộc chiến tranh giành ngôi vị Thái tử.

Còn về Thiệu Tuần, bất kể người khác khinh miệt hay thương hại thì thanh danh của nàng cũng đã bị hủy hoại. Ngoại trừ việc gả cho Đại hoàng tử, nàng không còn lựa chọn nào khác. Nhưng hắn đã có chính phi, nàng chỉ có thể ngồi kiệu nhỏ, được lặng lẽ đưa vào Ngô vương phủ làm trắc phi.

Đích nữ của phủ Anh Quốc công phải đi làm thϊếp, cho dù là thϊếp của hoàng tử thì cũng quá hoang đường.

Thể diện của Anh Quốc công phủ bị mất hết, nhà ngoại họ Trịnh cũng không dám ngẩng mặt lên nhìn ai. Thiệu Chấn Ngu vô cùng phẫn nộ, gần như muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với Thiệu Tuần, chỉ vì nể mặt người vợ cả đã khuất nên mới thôi. Tuy nhiên, quan hệ giữa nàng và người nhà cũng trở nên lạnh nhạt, xa cách, sau khi xuất giá cũng ít khi qua lại.

Có lẽ Thục phi cũng áy náy với cháu gái mình, nên đã cố gắng giúp đỡ Thiệu Tuần trong khả năng có thể, nhưng làm vậy thì có ích gì?

Chưa kể Thiệu Tuần vốn không có chút tình cảm nào với Đại hoàng tử, phải gả cho một người như vậy, nàng vô cùng bất mãn. Cho dù nàng có yêu Triệu Ngôn Tuân đi chăng nữa thì thân phận đích thứ khác biệt một trời một vực, Ngô vương phi Tề thị lại là người hay ghen, một khi đã nổi cơn tam bành thì không kiêng nể ai cả. Nàng ta sẽ dùng thân phận chính phi để chèn ép Thiệu Tuần, dùng đủ mọi thủ đoạn hành hạ nàng. Thục phi có áy náy thì sao, chẳng lẽ lại nhúng tay vào chuyện hậu viện của Ngô vương phủ, khiến người ta dị nghị sao?

Nàng ta không thể. Vậy nên, không ai có thể cứu vãn được tình cảnh của Thiệu Tuần.

Trong lòng Thiệu Tuần vẫn còn ám ảnh bởi sự tàn nhẫn của Tề thị. Nhớ lại hình ảnh nàng ta cười nói vui vẻ trong yến tiệc lúc nãy, Thiệu Tuần thật sự không thể tin nổi đó là cùng một người.

Mãi về sau, Thiệu Tuần mới dần dần biết được sự thật. Lúc sự việc xảy ra, nàng còn đang bị kế hoạch bất ngờ này của Thục phi làm cho choáng váng. Người kia lại giấu đầu hở đuôi, không để lộ ra bất kỳ manh mối nào. Trong cơn hoảng loạn, Thiệu Tuần như người mất hồn, cứ ngỡ mình say rượu nên mới bị Đại hoàng tử lợi dụng, làm sao có thể bình tĩnh phân tích ngọn ngành được?

Mãi đến khi nàng lấy lại tinh thần mới hiểu ra mọi chuyện, lúc đó nàng thề dù có chết cũng phải làm một con ma minh bạch, nên đã chạy đôn chạy đáo tìm kiếm chứng cứ. Đáng tiếc, mọi chuyện đã quá muộn.

Nhưng lúc này, cho dù nàng đã biết tất cả mọi chuyện, nàng có thể nói thẳng với Hoàng đế về âm mưu của Thục phi hay không?