Ngọc Minh Hi thân là quận chúa, hưởng trọn ân sủng nhưng lại nhìn lầm người, trao nhầm tấm chân tình. Cuối cùng phản quân vây thành, Hoàng đế bị hại, nàng chết dưới tay chính người tình mà mình si mê. …
Ngọc Minh Hi thân là quận chúa, hưởng trọn ân sủng nhưng lại nhìn lầm người, trao nhầm tấm chân tình. Cuối cùng phản quân vây thành, Hoàng đế bị hại, nàng chết dưới tay chính người tình mà mình si mê.
Trọng sinh trở về năm mười lăm tuổi, Ngọc Minh Hi chẳng còn cầu mong thứ gọi là ái tình chân thật. Nàng chỉ muốn nắm chặt quyền lực, tự tay làm chủ vận mệnh của chính mình.
Nàng mua một thiếu niên người Miêu Cương từ tay bọn buôn nô ɭệ. Đó chính là Bùi Anh - đứa con trai út lưu lạc dân gian mà kiếp trước Hoàng đế cho đến chết vẫn không nguôi nhung nhớ.
Nàng nuôi dưỡng thiếu niên bên mình. Dạy hắn đọc sách, học chữ, cưỡi ngựa, bắn cung, tinh thông âm luật. Chỉ đợi đến ngày hắn lên ngôi Chí Tôn Cửu Ngũ thì nàng chính là Hộ Quốc Công Chúa.
Thế nhưng, Ngọc Minh Hi hoàn toàn không hay biết, ánh mắt của thiếu niên dần trưởng thành kia khi nhìn về phía nàng đã nhuốm một thứ tình cảm khác lạ.
~
Bùi Anh sinh ra đã mang thân phận thấp hèn, phải lăn lộn vùng vẫy trong vũng bùn. Chịu đủ mọi tủi nhục.
Hắn chưa từng thấy ánh sáng cho đến khi được Ngọc Minh Hi mua về. Một mảnh ôn nhu, chân thành đã sưởi ấm trái tim lạnh giá của hắn.
Nàng bảo hắn gọi nàng là tỷ tỷ, hắn nghe theo.
Nàng cần người xông pha trận mạc, hắn cam tâm nguyện ý.
Nàng dỗ dành hắn nhận lại Hoàng đế, muốn hắn làm Vương gia, hắn đều ưng thuận.
Hắn sẵn lòng dâng hiến tất cả mọi thứ cho nàng.
Mãi về sau, Bùi Anh dần nhận ra, hóa ra nàng không hề thèm khát những thứ hắn dâng lên. Thứ nàng muốn là quyền lực thao túng sinh tử trong tay. Còn hắn chỉ là một con rối đứng trên sân khấu...
Đêm trước ngày tân đế đăng cơ, Ngọc Minh Hi bị người ta đánh thuốc mê. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang ở trong một mật thất. Tay chân bị xích vàng khoá chặt.
Thiếu niên khoác long bào bước đến trước mặt nàng, ánh mắt u tối, thâm trầm. Hắn dịu dàng vuốt ve gò má nàng, cuối xuống đặt một nụ hôn lên cánh môi mềm. Giọng nói trầm khàn vang lên: “Tỷ tỷ, ta nguyện làm con rối của nàng. Còn nàng phải làm Hoàng Hậu của ta.”