Chương 9

Nhìn ba người trong phòng với vẻ mặt muôn hình vạn trạng Lục Ngôn Hề khẽ cười lạnh trong lòng. Đời trước, mẫu thân quả thực từng mời ngoại tổ phụ ra mặt nhưng cuối cùng Hoàng Đế lại khăng khăng giữ chặt di nguyện của nguyên Hoàng hậu và thân phận nam Quý phi mà kiên quyết không chịu thu hồi thánh chỉ. Thậm chí còn mượn cớ ấy tước luôn quân quyền của phụ thân, nói phụ thân cãi chỉ vô lễ và ăn nói hồ nháo bất tài vô đức nên không thể thống lĩnh thiên quân. Đời này, y sao có thể để Hoàng Đế như ý?

“Huống hồ.” Đợi phụ mẫu và huynh trưởng đều đã hiểu ra Lục Ngôn Hề mới chậm rãi mở miệng: “Con cũng nguyện gả làm Thái tử phi.”

Nói xong, y chẳng buồn nhìn phản ứng của những người trong phòng, tiện tay ném hột quả vào khay rồi xoay người rời khỏi thư phòng để lại một bóng lưng tiêu sái.

Bước chân Lục Ngôn Hề thảnh thơi, hoàn toàn không biết chỉ một câu “nguyện ý” kia đã khiến người nhà chấn động đến mức nào.

“Vừa rồi Ngôn Hề nói gì?” Lục Viễn đợi mãi mới hoàn hồn, ông dường như nghe thấy tiểu tử nhà mình nói “nguyện ý”? Hay do ông tức đến hoa mắt nên mới ảo giác?

Lục Ngôn Trạch khá hơn phụ thân một chút nhưng giờ cũng sững sờ. Phải biết thường ngày Lục Ngôn Hề lui tới không ít chốn phong trần, dù gia giáo nghiêm khắc không để y thật sự dây dưa với những nữ tử nơi đó. Nhưng trêu ghẹo bằng lời là chuyện thường, sao đột nhiên lại chịu gả cho một nam nhân?

“Vừa nãy tiểu đệ nói y nguyện gả cho Thái tử làm thê.” Lục Ngôn Trạch nói được nửa câu thì nghẹn lại, huynh trưởng lại chưa từng nghĩ đến việc “nam thê” lại gắn liền với đệ đệ mình.

Ở Tây Nguyên, chỉ cần một nam nhân gả cho một nam nhân khác làm thê thì cả đời sẽ không được nhập triều làm quan. Dù sau này vì lý do gì ly hôn hoặc tách ra thì người đã từng gả cho người khác vẫn không được ra làm quan.

Cũng bởi vậy, dù ở Tây Nguyên nam phong thịnh hành nhưng thật sự bước đến bước thành thân thì cực hiếm mà trong danh môn vọng tộc lại càng hiếm hoi. Dù sao thân là con trời, ai cam lòng đem tiền đồ mình giao vào tay một nam nhân khác?

Dù hiện tại Lục Ngôn Hề bất học vô thuật thì xem ra không thể thi đỗ khoa cử nhưng chỉ cần phủ Uy Viễn tướng quân còn đó nên chỉ cần y chịu thu tâm thì một chức tam tứ phẩm, thậm chí hư danh nhất phẩm ông cũng có thể lo liệu.

Thế nên hôn thư mà Tào Hành Chi vừa đọc không chỉ là hôn sự mà còn là con đường đoạn tuyệt tiền đồ làm quan của y! Đây cũng là lý do thứ hai khiến Lục Viễn và Lục Ngôn Trạch không thể chấp nhận.

“Sao lại thành thế này?” Lục Viễn nghe con cả xác nhận thì lập tức sững sờ. Quả nhiên mình không nghe lầm tiểu tử thật sự nói “nguyện ý”!

“Nhất định là tên Thái tử không biết xấu hổ đó quyến rũ Ngôn Hề của chúng ta!” Rất nhanh Lục Viễn lấy lại tinh thần, phản ứng đầu tiên không phải tự xét lại mà là đổ lỗi cho Thái tử.

Tuy ông vốn có chút thương hại vị Thái tử không được sủng ái kia nhưng thương hại là một chuyện sao có thể đem tiểu tử bảo bối của mình gả cho hắn! Nếu phụ mẫu trở về mà biết y nhận thánh chỉ, chẳng phải sẽ lột da ông vì không trông coi tiểu tử kia cho tốt?

Nghĩ tới đây, Uy Viễn tướng quân hùng dũng cũng bất giác rùng mình, dường như thấy trước kết cục thê thảm của mình.

“Ngôn Hề tuy nghịch ngợm nhưng hầu như việc gì cũng nằm trong tầm mắt chúng ta, chàng xem ngoài hai đứa nhà họ Hạ và họ Chu, nó còn thân với ai không?” Lúc này người bình tĩnh nhất lại là Vân Uyển Nghi, nghe trượng phu đổ lỗi cho Thái tử, nàng không biết nên vui hay nên buồn.

Bình thường ông là người ghét nhất đứa con út nhưng đến thời điểm mấu chốt người đau lòng cho con nhất vẫn là ông.

Kiểu suy nghĩ “thiên hạ sai chứ con ta không sai” này không thương đến tận xương thì không nói ra được.

Lời nàng khiến đầu óc Lục Viễn dần vận chuyển. Đúng vậy, bản lĩnh gây họa của Ngôn Hề vốn không xứng với năng lực bản thân, điều cả nhà sợ nhất là một ngày nào đó y gây họa lớn hoặc bị người bắt nạt. Nên hễ y ra khỏi cửa phủ sẽ có hai hộ vệ kèm sát bên, còn ám vệ trong bóng tối nhiều đến mười mấy người.

Dù họ không chủ ý giám sát nhưng Lục Viễn thỉnh thoảng cũng hỏi thăm tình hình. Kết quả đúng như Vân Uyển Nghi nói thì y chỉ thân với hai người, một là Hạ Tư Hạo nhà họ Hạ, một là Chu Tín Hồng nhà họ Chu.