Văn thần trong triều hiện nay, không dám nói toàn bộ nhưng chí ít cũng hơn phân nửa từng là học trò dưới môn phái Thanh Sơn. Nếu Vân Cẩm Ngọc bằng lòng mở lời, dù Lục Ngôn Hề đã tiếp chỉ thì việc hồi chỉ cũng chẳng phải chuyện không thể.
“Phải đó tiểu đệ, đừng lo lắng quá...” Lục Ngôn Trạch cũng vội chen lời, còn chưa kịp dỗ dành xong thì đã bị Ngôn Hề khoát tay ngắt lời.
Lục Ngôn Hề nhìn phụ mẫu huynh trưởng, ai nấy đều như sắp nghênh chiến thiên quân vạn mã thì không nhịn được mà bật cười khẽ. Trong lòng y dâng lên một trận ấm áp cảm kích. Từ trước tới nay, bọn họ vẫn luôn là như thế – một lòng che chở và suy tính vì y. Chỉ tiếc rằng kiếp trước y lại phụ lòng...
Nghĩ đến đây, viền mắt bất giác cay xè. Song vừa nghĩ tới thời cục hiện nay y lập tức nuốt lệ vào trong, bước đến ngồi xuống ghế và thuận tay vẫy nhẹ mời mọi người cùng ngồi: “Cả nhà đừng căng thẳng như vậy, con nào có sợ gì đâu.” Nói xong, ánh mắt y đảo một vòng liếc thấy mấy trái táo đỏ bày trên bàn liền thuận tay cầm một quả cũng không buồn lau chùi mà cắn luôn một miếng giòn tan.
Thái độ thay đổi đột ngột như trời đất cách biệt khiến ba người còn lại trong thư phòng nhất thời ngây ra tại chỗ. Khi tiếp chỉ thì tựa như người mất hồn, mà lúc này lại như chẳng hề có chuyện gì từng xảy ra rốt cuộc là thế nào?
“Thánh thượng đã hạ chỉ thì nào có thể dễ dàng thu hồi? Các người từng thấy Hoàng tử nào được ban hôn mà phải vội vàng phái người tuyên chỉ chưa? Rõ ràng là muốn tiền trảm hậu tấu mà thôi!” Lục Ngôn Hề vừa nói vừa nhịp chân, bộ dáng ngông nghênh càn rỡ khiến người nhìn không khỏi ngứa mắt.
Lục Viễn nhìn cái chân nhi tử đang rung rung kia, suýt chút nữa không nhịn được mà giơ tay đập xuống: Đã ngồi thì ngồi cho yên, rung chân là ra thể thống gì chứ?
Không hề hay biết mình vừa tránh được một chưởng Lục Ngôn Hề lại đổi chân mà tiếp tục đung đưa: “Huống hồ hôn ước giữa con và Thái tử là lúc Nguyên Hoàng Hậu còn tại thế đã định sẵn. Nam nhân cưới nam nhân hiện nay tuy chẳng phổ biến nhưng cũng không hiếm. Ngay cả Thái tổ Hoàng Đế năm xưa cũng từng có một vị nam quý phi và cũng là người được ngài sủng ái nhất hậu cung. Vậy nên thánh chỉ lần này, xét ra cũng chẳng tính là ép buộc quá đáng.”
“Ngươi và Thái tử thì lấy đâu ra...” hôn ước? Lục Viễn còn chưa dứt lời đã cùng Vân Uyển Nghi liếc mắt nhìn nhau lục lọi hồi ức đã phủ bụi, cuối cùng nhớ ra khế ước năm xưa.
Không sai, việc hôn sự giữa Lục Ngôn Hề và Thái tử đúng là khi Nguyên Hoàng Hậu còn sống đã định. Lúc đó Hoàng Đế vẫn là Thái tử, còn Nguyên Hoàng Hậu là Thái tử phi. Năm xưa Vân Uyển Nghi và nàng ấy vốn là khuê mật tình thân gắn bó.
Khi Vân Uyển Nghi mang thai lần thứ ba, từ Thái y đến danh y đều khẳng định chắc chắn là tiểu nữ nhi. Mà phủ Uy Viễn tướng quân từ trước đến nay toàn sinh nam tử hiếm có nữ nhi nên tin vui ấy khiến cả phủ mừng rỡ khôn nguôi.
Nguyên Hoàng Hậu khi hay tin cũng vô cùng hoan hỉ mà ập tức chủ động đề hôn muốn đem trưởng tử nhà mình kết duyên với thai nhi trong bụng.
Chuyện hai nhà kết giao vì tình thân mà định hôn sự từ khi còn chưa sinh nở vốn không hiếm thấy. Lại còn thỏa thuận rõ ràng, nếu sau này lớn lên không vừa ý thì xem như trò đùa thuở thiếu thời. Vân Uyển Nghi cũng không phản đối, còn đích thân lập một tờ hôn thư cẩn thận.
Mãi đến khi Lục Ngôn Hề chào đời lại là thân nam tử chứ chẳng phải tiểu nữ như lời đại phu thì việc hôn ước khi ấy liền bị Nguyên Hoàng Hậu và Vân Uyển Nghi lặng lẽ quên đi. Thế nên vừa rồi khi Ngôn Hề nhắc tới, cả hai phu thê nhất thời chưa kịp phản ứng.
Lục Ngôn Trạch lớn hơn Ngôn Hề sáu tuổi, khi ấy đã hiểu chuyện nhưng những chi tiết bên trong lại chẳng tường tận. Giờ nhìn sắc mặt phụ mẫu biến đổi liền biết lời Ngôn Hề chẳng phải bịa đặt mà hôn ước ấy quả thực có tồn tại.
Nếu là ước hẹn từ thời Nguyên Hoàng Hậu còn sống lại thêm gần đây trong triều lưu hành nam phong, mà Thái tổ Hoàng Đế năm xưa cũng từng sủng ái nam phi... nghĩ tới đây, cả nhà họ Lục đều rơi vào trầm mặc. Hôn sự này bất luận muốn hay không thì e rằng cũng đã khó bề khước từ.