Chương 7

Nghe Lục Ngôn Hề lặp lại lần nữa, Tào Hành Thư lập tức tiến đến đặt thánh chỉ lên tay y. Đến khi thánh chỉ được trao đúng người, ông tta ta mới nhẹ nhàng thở ra một hơi. Mặc dù thánh chỉ chưa thể hoàn toàn viên mãn, cứ thế hồi cung bẩm báo e sẽ khiến hoàng thượng không vui nhưng dù sao cũng hơn là bỏ mạng tại phủ Uy Viễn tướng quân!

“Ngô hoàng... Vạn tuế... Vạn tuế... Vạn vạn tuế...” Từng chữ từng lời, Lục Ngôn Hề chậm rãi hô vang như muốn đem chín chữ này cùng sự ép buộc của hoàng đế khắc sâu vào tận tâm khảm mình, khắc vào lòng những người đang có mặt nơi đây.

Cho dù nhiều năm trôi qua, người của Lục gia vẫn không thể nào quên được tiếng “vạn tuế” hôm ấy. lúc Lục Ngôn Hề tiếp chỉ trong từng tiếng hô, đều ẩn giấu nỗi nhục nhã và nhẫn nhịn đến cực điểm.

“Tào đại nhân nếu không còn chuyện gì khác, Lục phủ không tiễn.” Sau khi tiếp chỉ xong, Lục Ngôn Hề chậm rãi đứng dậy. Sắc mặt trắng bệch như tuyết, còn chưa đứng vững đã khẽ loạng choạng. Tựa như chỉ một đạo thánh chỉ kia đã rút cạn toàn bộ khí lực trong thân thể. Trong ánh nhìn hướng về phía Tào Hành Thư đã chẳng còn chút sinh khí, phảng phất như đã hoàn toàn chán ghét thế gian này.

Nhìn thiếu niên như thể đã bị một đạo thánh chỉ bức cho không còn chút sức sống. Dù trong lòng Tào Hành Thư còn nhiều điều muốn nói, cuối cùng cũng chỉ đành nuốt trở vào. Sau khi khách sáo từ biệt Lục Viễn và những người khác, ông ta vội vàng dẫn đoàn tuyên chỉ rời đi.

Tào Hành Thư vừa đi, từ chủ tử đến hạ nhân trong phủ Uy Viễn tướng quân đều tức khắc tản đi. Ai nấy trở về chức phận của mình, chẳng ai dám nán lại thêm một khắc. Chỉ e bị tướng quân nổi giận giận cá chém thớt.

Dù Lục Viễn xưa nay không phải người ôn hòa, song chí ít cũng là người thưởng phạt phân minh. Thế nhưng hôm nay lại khác, ban nãy suýt nữa động thủ với Khâm sai đại nhân ngay giữa tiền đường, thử hỏi đám hạ nhân nhỏ bé như bọn họ nào dám ở lại lâu?

“Về phòng rồi nói!” Chờ trong đại sảnh chỉ còn lại người nhà, Lục Ngôn Hề nhẹ chớp mắt để thần thái lại khôi phục linh động thường ngày. Bộ dáng khi nãy tựa tro tàn lạnh lẽo, thoắt cái đã chẳng còn chút dấu vết.

Ba người vẫn còn đắm chìm trong đau thương Lục Viễn, Lục Ngôn Trạch và Vân Uyển Nghi thoáng chốc chưa kịp hoàn hồn lặng lẽ nhìn nhau một cái, rốt cuộc cũng chỉ đành thuận theo ý Lục Ngôn Hề trở về phòng. Dù sao nơi này cũng chẳng phải chốn thích hợp để bàn chuyện.

Thấy ánh mắt nhi tử dần khôi phục linh khí, Lục Viễn mới khẽ thở ra một hơi. Chỉ cần con ông chưa chịu buông tay, vậy thì ông vẫn còn có thể liều một phen mà ép Hoàng thượng thu hồi thánh mệnh!

“Ngôn Hề, con đừng sợ. Ngày mai phụ thân sẽ đích thân vào cung, cầu xin Thánh thượng thu hồi thánh chỉ!” Vừa bước chân vào thư phòng, Lục Viễn lập tức xác nhận bốn phía không người liền vung tay trầm giọng thốt, chẳng để tiểu nhi tử kịp mở lời.

Không vì điều chi khác, chỉ bởi dáng vẻ khi nãy của Ngôn Hề quả thực khiến ông kinh tâm động phách. Tiểu nhi tử thông minh lanh lợi, từ nhỏ vốn tinh quái hoạt bát bỗng dưng lại như đèn cạn dầu sắc mặt như tro tàn lạnh lẽo thực sự khiến ông sinh lòng hoảng hốt. Ông sợ rằng từ nay về sau, đứa nhỏ này sẽ sống chẳng khác chi cái xác không hồn.

“Đúng vậy, Ngôn Hề, con còn có ngoại tổ phụ!” Vân Uyển Nghi lập tức tiếp lời, dịu dàng an ủi: “Đêm nay mẫu thân sẽ dùng bồ dùng bồ câu đưa thư cho ngoại tổ phụ, thỉnh người ra mặt cầu xin Thánh thượng, mong Thánh thượng hạ chỉ thu hồi lệnh tứ hôn.”

Lời này tuyệt chẳng phải chỉ để an ủi. Ngoại tổ phụ của Lục Ngôn Hề – Vân Cẩm Ngọc, tuy xưa nay không bước chân vào chốn quan trường song trong giới văn nhân lại có danh vọng cực cao. Lão nhân gia chính là Viện chủ của Thanh Sơn Các – nơi có học vấn bậc nhất Tây Nguyên và môn đồ trải khắp thiên hạ.