Dẫu trong lòng nàng cũng chẳng lấy gì làm vui trước đạo thánh chỉ này nhưng ít ra vẫn giữ được chút thanh tỉnh. Không như Lục Viễn và Lục Ngôn Trạch, cả hai đã gần như nổi trận lôi đình và cơn giận sắp bùng phát đến mức mất hết tự chủ.
Đón lấy ánh mắt nhắc nhở của thê tử, Lục Viễn mới dần kìm nén lửa giận mà hừ lạnh một tiếng rồi buông tay. Tào Hành Thư mất đi chỗ vịn, thân hình lập tức quỵ xuống và mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lưng áo.
Lùi về sau một bước, giọng Lục Viễn trầm thấp và nặng tựa tiếng sấm xa: “Vừa rồi Tào đại nhân nói gì, bản tướng nghe chưa rõ. Phiền đại nhân nhắc lại một lần nữa: Hoàng thượng ban hôn cho ai với ai?”
“Ban... ban...” Dưới ánh mắt hừng hực sát khí của Lục Viễn, Tào Hành Thư run rẩy, yết hầu giật mạnh nuốt khan một ngụm nước bọt. Mãi mới lấy hết can đảm thều thào nói tiếp: “Thái tử điện hạ... và Lục tiểu công tử... được ban hôn.”
“Ngươi còn dám nhắc lại!” Sát khí trong mắt Lục Viễn dâng trào như triều dâng sóng vỗ. Một ánh nhìn ấy đã đủ khiến người hồn phi phách tán vậy mà tên này vẫn cứng đầu đọc tiếp. Trong lòng ông chẳng biết nên khâm phục hay phẫn nộ mà chỉ chắc chắn một điều: Thánh chỉ vừa tuyên, tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua.
Ngay khoảnh khắc ông định vung quyền lần nữa thì phía sau chợt vang lên một giọng run rẩy mang theo ý khuyên can: “Nhị đệ chớ xúc động... Mạng sống cả nhà ta đều trông cả vào đệ đấy...”
Nghe vậy, khóe môi Lục Ngôn Hề khẽ nhếch, thần sắc bình tĩnh như đã nằm trong dự liệu. Quả nhiên không sai, vị đại thúc bá mà y kính trọng vẫn giống hệt kiếp trước rốt cuộc cũng không thể ngồi yên.
Lục Viễn cau mày quay lại và giọng mang vài phần bất mãn: “Đại ca, lời này của huynh là có ý gì?”
“Dù sao ngài ấy cũng là khâm sứ đại nhân...” Lục Thành nói nửa câu rồi thôi nhưng ai trong sảnh cũng hiểu. Đánh khâm sứ đại nhân thì theo luật triều đình chính là tội “kháng chỉ bất tuân” đủ để tru di cửu tộc!
Không khí trong đại sảnh lập tức lắng xuống, nặng nề như ngưng kết thành băng khiến người khó thở. Tào Hành Thư kẻ vừa bị dọa đến hồn xiêu phách lạc mới có cơ hội thở lấy hơi mà miễn cưỡng ngồi thẳng dậy. Nhưng nhìn dáng vẻ ông ta nào khác gì chuột gặp mèo.
“Ta hôm nay—”
“Thần tuân chỉ.” Lục Ngôn Hề đúng lúc cất tiếng, cắt ngang câu nói còn dang dở của phụ thân.
Y biết rõ phụ thân định thốt ra điều gì. Đời trước, chính bởi câu nói “Hôm nay ta chính là muốn kháng chỉ bất tuân!” mà khiến con đường làm tướng của Lục Viễn đầy trắc trở. Lời ấy đã trở thành cái cớ cho kẻ đời sau bới móc khiến triều đình danh chính ngôn thuận thu lại binh quyền Lục gia.
Thiên hạ dường như đã quên, năm xưa biên cương loạn lạc là ai xông pha giữ vững sơn hà máu chảy thành sông. Cũng quên khi quốc gia nguy nan là ai gánh vác một mình chống đỡ. Lại càng quên giữa lúc thù trong giặc ngoài là ai gìn giữ một phương thái bình cho lê dân bá tánh!
Công trạng mà Uy Viễn Đại tướng quân dùng máu thịt đổi lấy suốt một đời, vinh quang mà phủ Uy Viễn tích lũy từng đời rốt cuộc chỉ vì một phút thương con mà hủy hoại tất cả.
Đời này, Lục Ngôn Hề tuyệt đối không để bi kịch ấy tái diễn!
“Ngôn Hề?” Không ngờ con út lại chủ động tiếp chỉ, thân hình Lục Viễn khựng lại cứng đờ như hóa đá. Ông ngơ ngác nhìn con mà trong lòng cuộn trào một câu hỏi: Vì sao lại tiếp chỉ? Thân là nam nhi, sao có thể xuất giá làm thê!
“Tạ chủ long ân.” Lục Ngôn Hề ngước mắt nhìn phụ thân môi vẽ ra đường cong ôn nhu như để trấn an mà lặp lại lần nữa. Khóe môi điểm ý cười song thần sắc lại hoàn toàn trái ngược, trong mắt là muôn phần ủy khuất và nhẫn nhịn.
Nhẫn trước hoàng quyền, phục dưới đạo lý quân thần phụ tử, cam chịu trước một đạo thánh chỉ hoang đường do thiên tử ngự ban.