Chương 5

Cho dù y có đánh công tử nhà Thị lang bộ Binh, thì đã sao? Một chức Thị lang tam phẩm, sao có thể sánh cùng Uy Viễn đại tướng quân nắm binh quyền trong tay? Nói không khách khí, đừng nói là đánh con dẫu có đấm thẳng mặt Thị lang thì chỉ cần Ngôn Hề không thích, đánh rồi cũng chẳng ai dám hé nửa lời.

Song, khác với vẻ xôn xao của mọi người Lục Ngôn Hề lại biết rõ ngọn ngành. Đời trước, chính đạo thánh chỉ này đã thay đổi toàn bộ vận mệnh của y và thay đổi cả tiền đồ phủ Uy Viễn, thậm chí kéo theo sự chuyển mình đầy bất ngờ của Đông cung Thái tử.

Hồi ức từng lớp từng lớp hiện về khiến tâm y se thắt.

Thế nhưng ở kiếp này... ai định đoạt ai, còn chưa rõ đâu.

“Thần... tiếp chỉ.” Giọng Lục Ngôn Hề trầm ổn, mang theo đôi phần hứng khởi mà chính y cũng không nhận ra. Tựa như trong sâu thẳm lòng mình y đã sớm chờ đợi khoảnh khắc này.

Tào Hành Thư không nghe ra hàm ý ẩn tàng trong câu nói ấy, chỉ cảm thấy bàn tay cầm thánh chỉ đang run lên từng chút. Ông ta thậm chí còn liếc vội ra ngoài cửa trong lòng âm thầm tính toán đường lui, chỉ hận không thể hóa thành làn khói mà thoát ra khỏi phủ này ngay lập tức.

Thế nhưng cuối cùng vẫn phải cắn răng mà đọc. Ông ta hít một hơi thật sâu, ổn định tâm thần rồi chậm rãi mở tờ thánh chỉ như thể đang bóc một củ khoai lang nóng bỏng tay, cất cao giọng tuyên: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Nay nghe con trai của Uy Viễn đại tướng quân Lục Viễn là Lục Ngôn Hề phẩm hạnh đoan chính, hiếu nghĩa nổi danh trẫm vô cùng hài lòng. Năm nay Thái tử đã đến tuổi nhược quán nên tính chuyện hôn sự. Trẫm đặc biệt chỉ định Lục Ngôn Hề gả vào Đông cung trở thành chính phi của Thái tử.

Lễ bộ phối hợp cùng Khâm thiên giám, chọn ngày lành tháng tốt tổ chức đại hôn, chiêu cáo thiên hạ.

Khâm thử!”

Năm thứ mười bảy, Đại Hưng quốc.

Thánh chỉ vừa dứt, trong chính sảnh liền vang lên tiếng quát giận dữ như sấm nổ: “Ngươi nói cái gì!”

Là tiếng đồng thanh của hai người Lục Viễn và Lục Ngôn Trạch.

Lục Viễn lập tức đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng chẳng nói chẳng rằng đã xông lên túm chặt cổ áo Tào Hành Thư, sát khí hừng hực.

Chỉ thấy ánh mắt ông đỏ ngầu, gân xanh hằn lên mu bàn tay và bàn tay kia nắm chặt như muốn giáng một quyền ngay tức khắc. Chỉ cần đối phương gật đầu xác nhận, e rằng nắm đấm ấy sẽ chẳng chút lưu tình.

Sát khí cuồn cuộn ập thẳng vào mặt khiến Tào Hành Thư chỉ cảm thấy hồn vía bay tán loạn. Đến giờ ông ta mới thực sự hiểu rõ sự đáng sợ của Lục Viễn không giống với đám võ tướng chỉ biết tranh biện với văn thần trong triều. Sát khí này là thứ đã được rèn dũa trong máu lửa, từng bước từng bước bước qua đầu kẻ địch mà tồn tại.

Chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến người bình thường run rẩy sụp ngã.

Nếu không phải vì đang bị nắm cổ áo giữ chặt, chỉ e hắn đã sớm quỳ mọp xuống đất đầu không dám ngẩng.

Ngay khoảnh khắc này, Tào Hành Thư hoàn toàn tỉnh ngộ: Những mưu tính chạy trốn vừa rồi dưới uy nghi ấy đều là trò cười.

“Ta... ta... ta...” Ông ta lắp bắp mãi không thành câu, đối mặt với ánh mắt lạnh như đao của Lục Viễn và thần sắc âm trầm đến cực điểm của Lục Ngôn Trạch cả người chỉ biết run lẩy bẩy, chẳng dám hé môi nhắc đến hai chữ “kháng chỉ”.

Bởi chỉ e... vừa dứt lời, ông ta sẽ bỏ mạng tại chỗ.

“Phu quân à, chắc là Tào đại nhân vừa rồi đọc nhầm thôi. Chàng mau buông tay ra, để đại nhân thong thả đọc lại...” Giữa lúc không khí căng như dây đàn, Vân Uyển Nghi rốt cuộc cũng lên tiếng.

Chỉ thấy nàng yên lặng đứng dậy, áo dài tha thướt như sóng nước và bước tới giữa hai người. Tay ngọc khẽ đặt lên cổ tay phu quân, giọng nói mềm như nước xuân nhưng không thiếu phần uy nghi: “Một khi chưa rõ thật giả, cớ gì phải nổi giận? Dù gì cũng là thánh chỉ do Hoàng thượng ban xuống, sao bằng để Tào đại nhân bình tâm tuyên lại một lần, hẵng hay.”