Chương 4

"Phu nhân, ý nàng là..." Lục Viễn nghe đến đây, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ. Dẫu là võ tướng, song kể từ ngày cưới được Vân Uyển Nghi – tiểu thư khuê các xuất thân từ danh môn vọng tộc – ông cũng đọc không ít kinh thư. Những lời nàng vừa nói, rõ ràng không chỉ là lời vu vơ mà mang theo hàm ý sâu xa khiến lòng ông chấn động.

Thế nhưng còn chưa kịp hỏi kỹ, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng hô lớn tựa sét giáng giữa trời đông lạnh giá: "Truyền thánh chỉ...!"

Lục Viễn nghe vậy thần sắc lập tức biến đổi. Là người từng vào sinh ra tử nơi chiến trường, trực giác của ông từ trước đến nay chưa từng sai. Dự cảm chẳng lành này không ít lần từng cứu ông khỏi vòng sinh tử.

Dẫu trong lòng có trăm mối nghi ngờ nhưng khi thánh chỉ đã đưa tới tận cửa, ông cũng không thể làm gì khác mà chỉ đành lập tức gọi cả nhà ra chính sảnh và nghiêm chỉnh chờ nghe tuyên chỉ.

Không chỉ có Lục Viễn, người trong Lục phủ ai nấy đều thấp thỏm bất an. Bởi lẽ, mỗi khi trong cung có thánh chỉ ban xuống thì tất sẽ sai người báo trước để phủ kịp thời chuẩn bị. Thế nhưng hôm nay không hề có lấy một lời nhắn nhủ, chỉ sợ là điềm chẳng lành.

"Vừa rồi phụ thân không nói trong cung có điều gì bất ổn sao?" Lục Ngôn Trạch khẽ nghiêng đầu mà chau mày nhìn đệ đệ hỏi. Sắc mặt phụ thân khi nãy rõ ràng không hay biết gì. Nếu sớm được tin, ông đã chẳng còn tâm trí rượt đánh Ngôn Hề như thế.

Lục Ngôn Hề ngẩng đầu nhìn lớp tuyết phủ trắng sân khóe môi khẽ cong và nở một nụ cười nhàn nhạt. Trong ánh mắt vừa có vẻ thản nhiên vừa như sớm đã đoán biết điều gì: "Ừm, không hay biết gì đâu."

Dưới hành lang, gió rét gào thét từng cơn khiến tuyết bay mịt mù, song lòng Lục Ngôn Hề lại tĩnh lặng như mặt nước hồ thu. Quả nhiên là đã đến rồi. Xem ra, hết thảy vẫn không lệch khỏi quỹ đạo cũ. Có lẽ, y nên sớm chuẩn bị hương đèn, dâng một nén cảm tạ Quý phi nương nương trong cung mới được.

"Chỉ là... không rõ rốt cuộc là chuyện gì..." Lục Ngôn Trạch thấp giọng, mày nhíu càng sâu. Ngoại trừ trường hợp trách phạt, thánh chỉ ban xuống trước giờ chưa từng thất lễ như thế này. Với địa vị hiện tại của phụ thân, cho dù là Hoàng thượng cũng phải giữ đúng lễ nghi. Thế mà nay lại lặng lẽ tuyên chỉ không lời báo trước, chẳng lẽ thật sự có điều gì khuất tất?

Hai huynh đệ vừa bước vào chính sảnh liền thấy trong phòng đã đầy đủ mọi người và chỉ còn thiếu hai người bọn họ. Lục Ngôn Trạch lập tức kéo đệ đệ tiến lên, đứng sóng vai cùng phụ thân rồi theo thứ tự ngồi xuống.

Lục Ngôn Hề nhân lúc đảo mắt quan sát người đang tuyên chỉ, quả nhiên là Tào Hành Thư – ngự tiền hành tẩu. Đời trước... cũng chính là người này tuyên đọc thánh chỉ ấy, suýt nữa bị phụ thân y đánh cho sống dở chết dở. Có điều, kiếp này xem ra vận khí của ông ta vẫn chưa đến nỗi quá tệ.

Sau khi huynh đệ Lục gia an tọa, Tào Hành Thư liền đảo mắt nhìn quanh một lượt như xác nhận lại lần cuối, đoạn quay sang Lục Viễn cung kính hỏi: "Lục đại tướng quân, người trong phủ đã tề tựu đông đủ cả rồi chứ?"

Giờ phút này, thái độ của Tào Hành Thư đối với Lục Viễn có thể nói là vô cùng cung kính, từng chữ từng lời đều dè dặt. Nếu được lựa chọn, ông ta tuyệt đối không muốn nhận lệnh tuyên chỉ lần này. Bởi ông ta hiểu rõ tính khí nhà họ Lục chỉ e đọc xong thánh chỉ còn chưa kịp bước khỏi cửa thì đã bị đánh cho tan tác cũng không chừng...

Lục Viễn nghe ra trong giọng của Tào Hành Thư có vài phần dè dặt, song cảm giác bất tường trong lòng ông chẳng những không tan đi mà còn như một lớp sương mù dày đặc, càng lúc càng rõ rệt. Ông đưa mắt liếc một vòng ra sau, đoạn gật đầu đáp: “Đều đã có mặt. Phụ thân cùng mẫu thân gần đây ra ngoài du ngoạn, tạm thời không ở trong phủ. Đứa thứ hai cũng chưa trở về.”

Tào Hành Thư gật đầu, tiếp nhận thánh chỉ từ tay thị vệ phía sau mà cao giọng hô: “Lục Ngôn Hề, tiếp chỉ...!”

Một câu vừa dứt, cả phủ Lục gia lặng như tờ.

“Lục Ngôn Hề?” Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía y, mang theo vẻ ngạc nhiên khó giấu.

Một kẻ ngày ngày chẳng lo chính sự, chỉ biết nghịch ngợm gây chuyện khắp kinh thành đuổi mèo bắt chó, đánh con người ta loại công tử ăn chơi như vậy ở chốn đế đô không hiếm. Nhưng kẻ ấy lại được Hoàng đế đích thân hạ chỉ ban ân? Chuyện này nói ra, e rằng đến quỷ thần cũng phải giật mình.