Lục Ngôn Trạch thấy đệ đệ bị hỏi hai lần vẫn cố chấp một câu "chướng mắt" cũng đành thôi không gặng hỏi nữa. Lục đại ca hiểu rõ tính tình y nên có hỏi thêm cũng chẳng moi được lời thật, thậm chí còn dễ khiến y nổi giận. Đại ca vươn tay nhéo tai tiểu quỷ kia, định mở miệng dạy dỗ thì bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nữ đầy uy thế.
"Lục Viễn! Ông lại đang làm gì nhi tử của ta đấy à?"
Trong phủ tướng quân, người dám gọi thẳng tên húy của Đại tướng quân như vậy, ngoài phu nhân Vân Uyển Nghi ra thì chẳng còn ai khác.
Năm xưa Vân Uyển Nghi gả vào Lục gia vốn là nữ tử đoan trang lễ độ, dịu dàng hiền thục, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều xử trí thỏa đáng và chưa từng thất lễ. Thế nhưng không biết từ khi nào dáng vẻ dịu dàng ấy lại ngày càng thiên lệch, đến nỗi dám lớn tiếng quở trách tướng quân uy chấn bốn phương. Nguồn cơn cũng chẳng ngoài nguyên nhân: Được Lục Viễn sủng ái quá đỗi, sủng đến độ chẳng cần câu nệ thân phận.
Quả nhiên, vừa nghe thấy tiếng thê tử Lục Viễn như thể bị điểm huyệt, vội vàng giấu cây chổi lông gà đang cầm trong tay, động tác mau lẹ vô cùng. Đồng thời ông nở một nụ cười lấy lòng, đích thân ra cửa nghênh đón Vân Uyển Nghi.
"Phu nhân, nàng đừng hiểu lầm ta. Ta còn thương Ngôn Hề không hết, làm sao nỡ động vào nó chứ?"
Nói đoạn, ông còn không quên liếc mắt ra hiệu cho tiểu nhi tử mau mau lên tiếng đỡ lời. Nhân gian có câu: "Từ mẫu đa bại nhi*" mà Lục Ngôn Hề có thể trở thành tiểu bá vương tung hoành ngang dọc trong kinh thành, người góp công đứng thứ hai không ai khác chính là mẫu thân y – phu nhân Vân Uyển Nghi.
*Người mẹ quá hiền lành, chiều chuộng con cái thì thường dễ nuông chiều mà làm hư con.
Đón lấy ánh mắt cầu cứu của phụ thân nhưng Lục Ngôn Hề chẳng buồn phối hợp, bĩu môi làm mặt quỷ một cái rồi xoay người cười ngọt ngào với mẫu thân.
"Nương ơi, vừa rồi con chạy mồ hôi đầm đìa để con đi thay y phục trước đã. Người cứ thong thả nói chuyện với cha nhé."
Nói xong còn cố tình kéo dài giọng, lén liếc phụ thân một cái với ánh mắt đắc ý như thể đang nói: "Xem cha còn dám đánh con nữa không?" Đoạn liền nhún nhảy rời khỏi chính sảnh, tiện tay kéo luôn đại ca đi theo để lại hai phu phụ đối diện nhau trong phòng.
"Phu nhân... ta..." Lục Viễn ngồi đối diện thê tử mà lúng túng gãi đầu, ánh mắt đảo quanh khắp nơi duy chỉ không dám nhìn thẳng vào nàng. Nếu không nhờ trưởng tử kịp thời kéo người đi, chỉ e ông đã lỡ tay trong cơn nóng giận rồi.
Dẫu biết Ngôn Hề là kẻ có lỗi trước nhưng đối mặt với người thê tử luôn che chở cho y, trong lòng ông vẫn không khỏi chột dạ.
Ở Tây Nguyên quốc này, ai mà chẳng biết? Uy Viễn đại tướng quân tung hoành sa trường, vạn quân không sợ duy chỉ kiêng kị nhất sắc mặt của thê tử nơi hậu trạch.
"Ngôn Hề lại gây ra chuyện gì nữa đây?" Đợi con rời đi rồi Vân Uyển Nghi mới khẽ thở dài một tiếng mà liếc nhìn phu quân. Đối với hai cha con kia, nàng thật sự cũng chẳng còn cách nào khác.
Một đứa thì nghịch ngợm bướng bỉnh, một người thì nghiêm khắc nửa vời gặp con liền mềm lòng. Cứ như vậy, tiểu nhi tử càng lúc càng được thể làm tới. Dĩ nhiên nàng hiểu rõ, bản thân cùng trưởng tử cũng có phần bao che khiến phu quân càng thêm khó xử trong việc giáo dục. Nhưng có những chuyện đâu thể muốn đổi là đổi được.
"Vô cớ đánh công tử nhà Thị lang bộ Binh một trận. Khi nãy Ngôn Trạch tra hỏi nó chỉ hời hợt đáp một câu ‘thấy ngứa mắt’. Nàng nói xem, lý do như thế ai nghe lọt tai cho nổi?" Nhắc đến tiểu nhi tử, Lục Viễn chỉ biết bất lực lắc đầu than thở.
Thuở nhỏ, Ngôn Hề thân thể yếu nhược lại là tiểu nhi tử trong nhà nên ai nấy đều nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa chỉ sợ y phải chịu chút ủy khuất nào. Nào ngờ càng được cưng chiều lại càng dưỡng thành thói quen tùy tiện. Từ một hài tử ngoan ngoãn hiểu chuyện, chẳng rõ từ khi nào đã hóa thành kẻ chuyên chuốc rắc rối vào thân.
Tuy chưa từng làm điều gì vượt quá khuôn khổ nhưng cái tính phóng túng ấy khiến Lục Viễn vừa đau đầu vừa bất lực. Điều khiến ông mãi chẳng thể hiểu nổi chính là: Vì sao phu nhân xưa nay luôn ôn nhu đoan chính lại có thể dung túng y đến mức này?
Nếu không phải chính mắt chứng kiến nàng hạ sinh tiểu nhi tử, e rằng ông đã nảy sinh nghi hoặc cho rằng nàng cố ý nuôi hư nó.
"... Công tử bộ Binh?" Vân Uyển Nghi hơi nhíu mày, trầm ngâm một hồi vẫn không sao đoán ra nguyên do. Nghĩ mãi chẳng thông, nàng bèn buông một tiếng thở dài rồi quay sang nhìn phu quân, giọng dịu dàng nhưng chắc nịch: "Về sau, những chuyện thế này... cứ để Ngôn Hề tùy ý đi."
Lời vừa dứt, Lục Viễn liền ngẩn người ngẩng đầu nhìn nàng rồi ngơ ngác hỏi lại: "Phu nhân, nàng nói gì vậy...?"
"Trong một nhà, cũng nên có người được sống theo ý mình một chút. Ngôn Trạch đã quá mức ưu tú rồi, còn Ngôn Hề..." Nàng khẽ thở ra một hơi, ánh mắt ánh lên tia bất lực: "Chàng đừng gò ép con quá chặt."
Nhi tử bị dạy hỏng, làm mẹ sao có thể không đau lòng? Nhưng đau thì đã sao? Trong phủ Uy Viễn đại tướng quân, há có chỗ cho quá nhiều người xuất chúng cùng một lúc?