Chương 2

"Cha, tiểu đệ lại làm gì khiến người nổi giận vậy ạ?" Đúng lúc Lục Viễn đang định sải bước bắt lấy tiểu tử kia, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nam trầm ổn vừa vặn ngăn bước ông lại. Người lên tiếng không ai khác chính là đại ca của Lục Ngôn Hề – Lục Ngôn Trạch.

Lục Ngôn Hề nghe thấy giọng nói quen thuộc hai mắt lập tức sáng rỡ, quay đầu nhìn ra cửa. Quả nhiên, thân hình cao lớn của đại ca đã đứng sẵn nơi ngạch cửa. Y chẳng nghĩ ngợi gì liền lao ra khỏi sau cột, ba bước hóa hai mà chạy vội tới trốn sau lưng Lục Ngôn Trạch. Đợi chắc chắn đã an toàn y mới ló đầu ra từ phía sau huynh trưởng, nghiêng đầu nhìn phụ thân đang đứng giữa phòng với vẻ mặt như thể thành khẩn lắm: "Cha, có chuyện gì thì chẳng phải ngồi xuống thong thả nói là được sao?"

Miệng thì nói lời nhún nhường nhưng trong giọng đã lộ rõ đắc ý, ánh mắt hớn hở chẳng có chút nào giống người đang cầu xin tha thứ.

Lục Ngôn Trạch nghe giọng điệu tiểu đệ chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, mỉm cười rồi đưa tay ra sau đè y về lại phía sau lưng mình. Sau đó mới ngẩng đầu nhìn phụ thân, thấy ông đang run rẩy ngón tay chỉ vào Lục Ngôn Hề liền nhẹ giọng hòa giải: "Cha còn không rõ tính tình tiểu đệ sao? Nếu thật sự làm chuyện khiến người nổi giận, lát nữa con sẽ nghiêm khắc dạy dỗ y."

Lục Viễn nhìn bộ dáng bình tĩnh của trưởng tử liền biết hôm nay đừng mong dạy dỗ được thằng con út kia. Ông hừ lạnh một tiếng, giận dữ ném cây chổi lông gà sang một bên rồi xoay người ngồi phịch xuống ghế chủ vị trong sảnh, giọng chẳng còn giữ khách sáo: "Con hỏi nó xem hôm qua đã gây ra chuyện gì! Sáng nay ta không vào triều thì thôi vừa tới điện thì nghe ngay tin dữ, nói nó đánh công tử nhà Thị lang bộ Binh một trận tơi bời! Ta hỏi ngươi, Phạm Dương nhà người ta đắc tội gì với ngươi hả?"

Phạm Dương, chính là kẻ xui xẻo bị Lục Ngôn Hề đánh hôm qua.

"Sao lại đi đánh công tử Phạm gia?" Biết được nguyên nhân Lục Ngôn Trạch quay đầu nhìn tiểu đệ, giọng tuy trách cứ nhưng trong ánh mắt lại đầy bao dung cùng cưng chiều.

Phải biết rằng, tiểu tử Lục Ngôn Hề hiện giờ có thể trở thành "tiểu ma vương không thể gọi tên" trong lòng khắp dân chúng kinh thành, công lao lớn nhất không ai khác chính là vị huynh trưởng này.

Nghe huynh trưởng lên tiếng, Lục Ngôn Hề liền ngẩng đầu cười hìhì mà đáp lời như thể không có chuyện gì to tát: "Chẳng có gì đâu ạ, chỉ là nhìn cái mặt hắn chướng mắt quá thôi."

Giọng điệu lười nhác thái độ hờ hững, trong mắt còn chứa đầy khinh thường rõ ràng chẳng xem công tử Phạm gia ra gì.

Khoảng cách chẳng xa lại đều là người tập võ, Lục Viễn nghe câu này liền đoán ra được sắc mặt con út giờ phút này trông thế nào. Ông lập tức cúi người nhặt lại chổi lông gà định lao lên cho y một trận. Nhưng vừa liếc thấy bóng trưởng tử vẫn đứng vững như núi chắn phía trước, ông chỉ đành bất lực thở dài rồi lại ngồi phịch xuống chỗ cũ.

Chỉ cần trưởng tử còn ở đây, ông đừng hòng chạm được dù chỉ một sợi tóc của thằng nhóc kia!

Nghĩ đến đây, cây chổi lông gà vừa nhặt liền bị ném trả về góc phòng như cũ.

"Đừng ầm ĩ nữa..." Lục Ngôn Trạch nghe tiểu đệ đáp thế cũng chẳng tức giận mà chỉ khẽ vỗ đầu y một cái, dịu giọng hỏi: "Nói thật đi, vì sao lại đánh hắn?"

Lục Ngôn Trạch là người hiểu rõ tính khí tiểu đệ nhất. Dù bình thường nghịch ngợm bướng bỉnh nhưng chưa từng vô cớ ra tay. Nhất định là Phạm Dương kia đã làm điều gì khiến y phẫn nộ.

Nghĩ đến đây, bàn tay giấu trong tay áo của Lục Ngôn Trạch lặng lẽ siết chặt. Trong lòng thầm nhủ... có lẽ nên tìm lúc tiện ra sau hẻm, cho tên Phạm Dương kia nếm mùi giáo huấn thật nghiêm mới được.

Có một người ca ca như vậy, Lục Ngôn Hề hoành hành ngang ngược khắp kinh thành, há lại là chuyện lạ?

"Chỉ là thấy hắn chướng mắt thôi!" Lục Ngôn Hề nghiêng đầu sang một bên rồi ngữ khí lười nhác, rõ ràng không muốn tiếp lời. Y nào dám nói thật với huynh trưởng rằng mình bị Phạm Dương trêu chọc?

Tuy từ nhỏ đã sở hữu dung mạo thanh tú dịu dàng nên không ít kẻ từng bông đùa rằng y chẳng khác gì một tiểu cô nương nhưng từ khi trở thành "tiểu bá vương kinh thành" thì những lời ấy đã chẳng ai dám lặp lại. Vậy mà hôm nay lại bị đùa giỡn ngay giữa ban ngày ban mặt, kẻ trêu y còn là công tử nhà Thị lang bộ Binh – một người mà y vốn đã không ưa nổi. Đã không vừa mắt lại còn buông lời khiếm nhã, Lục Ngôn Hề liền chẳng nói chẳng rằng đã trực tiếp ra tay dạy dỗ ngay giữa phố.