Chương 16

Nếu chỉ muốn ban cho Thái tử một nam phi, sao lại cứ phải là Lục Ngôn Hề.

Ai ngờ An Thừa Kế nghe xong chẳng lo. Trái lại còn cười: “Tiên sinh nghĩ nhiều. Thánh chỉ này là do mẫu phi cầu mà được.”

Có lẽ sợ con cũng lo như vậy. Sau triều sớm hôm nay, Quý phi nương nương đã gọi An Thừa Kế vào cung nói rõ nguồn cơn thánh chỉ để con yên tâm.

Biết duyên do, Lưu Nguyên mới thật sự yên lòng. Quý phi có thể mười năm như một giữ ngôi đầu hậu cung thủ đoạn và tâm kế không phải người thường. Gã ta cũng không ngượng vì đoán sai. Chỉ gật đầu thấu hiểu: “Đã là thánh chỉ do nương nương cầu, quả là ta đa tâm.”

“Chỉ tiếc nghe nói Lục Ngôn Hề trông cũng được lắm.” Có đáp án rồi, người trong phòng thả lỏng. Lời nói dần mang ý bỡn cợt.

Tĩnh Vương nghe lời trêu chọc ác ý kia cũng không ngăn. Ba năm trước Lục Ngôn Hề vô cớ đánh hắn ta một trận. Hắn ta vốn đã bất mãn nhưng vì là Lục gia nên phải nhịn. Nay Lục Ngôn Hề bị tứ hôn cho Thái tử, Tĩnh Vương tự nhiên mừng thầm.

Hắn ta đã không cản tức là mặc theo tự nhiên. Lập tức có người đón lời: “Phải chứ. Từ nhỏ đã nữ dung nam tướng*. Không biết còn tưởng tiểu thư nhà ai.”

* Đàn ông có dung mạo nữ tính, đường nét mềm mại, thanh tú, trông giống con gái hơn là vẻ nam tính truyền thống.

Kẻ ấy lại làm một vẻ mặt “chỉ có thể ý hội”. Hắn ta vốn xem thường Lục Ngôn Hề nguyên do vì từng đua ngựa với đệ đệ hắn ta, Lục Ngôn Hề chẳng thèm theo quy củ mà làm đệ đệ hắn ta té ngựa què chân.

“Đúng đó, ta còn nghe nói.”

Trong phòng bỗng đầy thứ bỡn cợt trêu chọc. Tĩnh Vương không nhận ra dưới trướng mình gần như ai cũng có thù oán với Lục tiểu công tử, hoặc vì con hoặc vì cháu hoặc vì huynh muội. Tóm lại người thân thích đều từng bị Lục tiểu công tử “chiếu cố” tận tình.

Từ đó đủ thấy vị tiểu bá vương của kinh thành ghét người cỡ nào.

Bên kia, thư phòng Đông cung của Tây Nguyên: An Cảnh Hành nhìn dòng chữ trên tờ tin được truyền tới tâm tình phấn chấn từ hôm qua rốt cuộc cũng dần lạnh xuống.

Tưởng mình rốt cuộc có thể toại nguyện hóa ra chỉ là mộng đẹp. Mình nguyện nhưng Ngôn Hề lại không nguyện thì sao. Cũng đúng, đừng nói hắn là nam chỉ riêng ngôi Thái tử bấp bênh của mình. Ai chịu gả ai chịu ngày ngày sống trong lo âu.

Khuôn mặt ôn hòa của hắn thoáng nụ cười giễu. Ngón tay vô thức siết chặt, tờ tin trong tay đã nhăn nheo nhưng hắn vẫn chưa thoát khỏi mạch nghĩ.

Ám Nguyệt đứng bên thấy tờ tin sắp bị bóp rách mới dè dặt lên tiếng: “Chủ tử?”

Tờ tin do mình mang về nội dung bên trong ám vệ đều biết rõ. Thấy chủ tử để tâm đến phản ứng lúc tiếp chỉ của Lục Ngôn Hề như vậy, trong lòng ám vệ cũng sốt ruột.

“Ngươi nói y là không nguyện ý nhỉ, tai bay vạ gió?” An Cảnh Hành thì thào. Mảnh tin tức như gáo nước lạnh tạt thẳng vào tim.

Cứ tưởng là trời xanh chiếu cố ai ngờ cuối cùng vẫn là một giấc mơ, cưỡng cầu vẫn là cưỡng cầu. Dù có toại nguyện cũng không đổi được sự dơ bẩn gượng ép.

Ám Nguyệt hối hận vì đã lỡ mở miệng. Nghe chủ tử tự nói hay hỏi mình, ám vệ không dám thừa một chữ.

Người khác không biết làm ám vệ thân cận vẫn đoán được đôi phần lòng chủ tử. Ngày nào có tin của Lục tiểu công tử là ngày đó chủ tử vui. Màn trình diễn hôm qua của Lục tiểu công tử, định sẵn sẽ khiến chủ tử thất vọng.

Bộ dáng mất hồn của chủ tử khiến ám vệ nhìn mà sốt ruột. Nhưng ám vệ chỉ học đao kiếm sát địch không giỏi an ủi người.

Song An Cảnh Hành vẫn là An Cảnh Hành không được phụ hoàng sủng. Không còn ngoại gia che chở mà mười năm vẫn ngồi vững Đông cung. Con người ấy đâu chỉ là ôn nhu ngoài mặt: “Không nguyện thì sao. Thánh chỉ đã xuống Lục gia lẽ nào dám kháng chỉ.”

Nói rồi hắn hất tay áo tờ tin nhẹ nhàng bay ra lướt qua ngọn nến trên án bùng lên tia lửa nhỏ rồi cháy thành tro rơi lả tả xuống đất.

Miệng nói vậy, nhưng từ mắt ám vệ vẫn nhìn ra chủ tử rất để tâm. Tất nhiên để tâm vì đây là người chủ tử đặt vào tim mười ba năm. Đặt trên bàn tay hai năm làm sao có thể thờ ơ được.

“Bãi triều!”

Khi thân ảnh Hoàng Thượng khuất hẳn sau Kim Loan điện, các quan mới lục tục ra ngoài. Vừa đi vừa len lén nhìn phản ứng của Lục Viễn. Dù bình thường mặt ông không lộ cảm xúc. Cả triều đều biết Uy Viễn đại tướng quân dạo này tâm tình chẳng tốt.

Thấy bước chân Lục Viễn hướng về bóng áo tím phía trước, các quan dần chậm lại. Bước vốn đã chậm càng giống rùa bò còn có kẻ dứt khoát đứng im quay đầu nhìn trộm. Không ít người tim cũng theo bước chân Lục Viễn mà nâng lên từng chút. Sợ ông nhân lúc mọi người không chú ý sẽ vung thẳng một quyền.

An Cảnh Hành vốn quay lưng với Lục Viễn. Cảm được khí tức khác lạ trong điện, hắn như hiểu ra điều gì. Vừa định xoay người thì sau lưng đã vang giọng không thiện cảm của Uy Viễn đại tướng quân: “Thái tử điện hạ.” Lục Viễn nhìn An Cảnh Hành giọng âm trầm mang ý không lành. Thân hình vạm vỡ khiến đám quan lại đứng gần run khẽ.

Trước kia sao không thấy Lục tướng quân đáng sợ đến vậy. Vài vị quan trao nhau ánh mắt rồi đồng loạt lùi một chút. Chỉ sợ lửa cháy lan lại âm thầm khâm phục An Cảnh Hành vẫn bình thản như núi lở trước mặt.

“Lục tướng quân.” An Cảnh Hành quay lại khẽ gật đầu tỏ ý đã nghe.

Nhìn nụ cười nhạt trên mặt hắn, Lục Viễn siết tay. Nụ cười méo lạnh: “Không biết điện hạ nghĩ gì về chuyện tứ hôn.”

“Đến rồi đến rồi.”

“Cuối cùng cũng đến.”