Chương 15

Xưa nay có kẻ vui người buồn. Du gia và Lục gia vì đạo thánh chỉ này mà u sầu, ắt có người cười hớn hở: “Hahaha vì thành toàn giai nhân chi mỹ, đặc biệt tứ hôn Lục Ngôn Hề cho Thái tử làm chính phi!” Từ hôm tin lan ra, nụ cười trên mặt An Thừa Kế chưa hề tắt. Mỗi lần nhớ câu này là không nhịn được bật cười to.

Chỉ cần nhớ dáng vẻ phe Thái tử lúc triều sớm, An Thừa Kế liền thấy khoan khoái. Nhất là mấy kẻ muốn Hoàng Thượng thu hồi thánh chỉ lại bị phạt bổng lộc một năm càng khiến hắn ta sướиɠ lòng.

Một năm bổng lộc đối với quan viên kinh thành chẳng đáng gì nhưng bị phạt là mất mặt. Quan trọng hơn, điều đó cho thấy Hoàng Thượng đã hạ quyết tâm thì việc này không còn đường xoay chuyển.

Chính điều ấy khiến Tĩnh Vương hết sức hài lòng.

“Chúc mừng Tĩnh Vương điện hạ! Nay Lục Ngôn Hề bị tứ hôn cho Thái tử, uy hϊếp của Thái tử với ngài ngày càng nhỏ!” Phạm Hoa Vinh thấy An Thừa Kế mặt mày hớn hở liền đứng dậy chắp tay chúc mừng.

Ngoài Tĩnh Vương, người cao hứng nhất e cũng là Phạm Hoa Vinh. Hôm qua hắn ta vì chuyện Lục Ngôn Hề đánh con trai mình mà dâng sớ tố cáo Lục Viễn, không ngờ Hoàng Thượng không phạt Lục Viễn còn chê hắn ta nhỏ nhen. Vốn tưởng phải nuốt hận, ai ngờ buổi chiều Hoàng Thượng liền ban hôn chỉ.

Dù thánh chỉ không phải để trả lại công đạo cho con trai hắn ta nhưng Lục Ngôn Hề gặp xui, Phạm Hoa Vinh liền hả hê.

Có Phạm Hoa Vinh mở đầu, những người khác trong phòng cũng lần lượt đứng lên đều chúc mừng Tĩnh Vương. Cả phòng tràn ngập tiếng chúc phúc, vui vẻ náo nhiệt.

Đối với An Thừa Kế mà nói đây quả là hỉ sự. Hiện nay trên triều hắn ta và An Cảnh Hành thế như nước lửa, chỉ là hắn ta dựa vào thánh sủng còn An Cảnh Hành dựa vào thân phận Thái tử và ưu thế đích trưởng tử.

Thế nhưng dù vậy địa vị của hắn ta vẫn không vượt nổi An Cảnh Hành. Hễ nhắc tới Thái tử dù cho không ưa thì các quan cũng chỉ nói bốn chữ “không công không tội”.

“Không công không tội” chính bốn chữ ấy khiến Tĩnh Vương chỉ là Tĩnh Vương. Vĩnh viễn không thành Thái tử dù Hoàng Thượng sủng hắn ta ra sao, “không công không tội” của Thái tử cũng không cho phép phế Thái tử. “Không công không tội” đủ để Thái tử mãi là Thái tử, thậm chí ngày sau kế vị.

* Có nghĩa là Thái tử không làm được việc gì đáng khen, nhưng cũng không gây ra sai lầm nào đáng chê. Tức là ở trạng thái trung bình nhạt nhòa không nổi bật.

Mỗi lần nghĩ tới đây, An Thừa Kế lại phẫn nộ. An Cảnh Hành có gì mà đáng kể. Chẳng qua chiếm cái danh đích trưởng lại có ngoại tổ lập công phò tá hoàng đế lúc chưa lên ngôi. Huống hồ ngoại tổ ấy giờ đã thành thứ dân, An Cảnh Hành lấy gì mà bám ghế Thái tử mãi.

Nhưng nay khác xưa chưa nói đến bản lĩnh gây họa của Lục Ngôn Hề. Chỉ ít lâu nữa “Không công không tội” sẽ thành “Hữu quá vô công”. Lại nói chính phi là nam. Đích tử không còn đảm bảo đến lúc ấy Thái tử có còn là Thái tử hay không cũng khó nói.

* “Hữu quá vô công” Có lỗi mà không có công.

“Nhưng...” giữa lúc mọi người đồng loạt chúc mừng bỗng vang lên một giọng khác. Đó là mưu sĩ đứng đầu dưới trướng Tĩnh Vương, cũng là người hắn ta tin nhất – Lưu Nguyên.

Nghe tiếng Lưu Nguyên, Tĩnh Vương phất tay bảo mọi người yên lặng rồi nhìn sang nam tử áo trắng ngồi bên: “Lưu tiên sinh?”

Nói Tĩnh Vương có điểm tốt chính là biết mình biết người. Hắn ta rõ cân lượng của mình biết mình có tài nhưng chưa đủ để ngồi chắc giang sơn. Vì thế kính sĩ trọng hiền chiêu mộ không ít người tài.

Từ thái độ với Lưu Nguyên có thể thấy hắn ta rất trọng người có năng lực.

“Uy Viễn đại tướng quân nắm đại quyền. Danh vọng trong hàng võ tướng rất lớn. Du Chính Hy tuy đã lui nhưng trăm chân chi chết chưa khô*. Ông ta từng làm thủ phụ nội các kiêm Thái phó. Ảnh hưởng của Du gia trong đám văn thần không hề nhỏ. Nếu Thái tử vì hôn ước này mà kéo được Lục gia về.” Lưu Nguyên cau mày. Lời sau không nói rõ, ý tứ đã quá minh bạch.

*Trăm chân chi chết chưa khô: Chỉ người vừa mới thất thế, vừa gặp chuyện đã bị coi thường, bỏ rơi ngay chưa kịp qua chuyện đã mất giá.

Đó là điều gã ta lo lắng từ khi nghe thánh chỉ hôm qua. Theo gã ta, lấy trí tính của Hoàng Thượng hẳn ta không thích cục diện ấy. Cớ sao lại chọn tứ hôn cho hai người này. Dẫu không đến mức ăn cơm nhà lo chuyện thiên hạ, đạo chỉ này cũng khiến Lục gia sinh oán khí.