Chương 14

Du Chính Hy suýt bị bộ dáng “chuyện gì cũng chẳng để trong lòng” của ngoại tôn chọc tức đến nghẹn thở: “Tất nhiên là chuyện thánh chỉ ban hôn! Chưa nói việc đem một nam nhân gả cho ngươi làm chính phi là lố lăng thế nào, chỉ riêng tên Lục Ngôn Hề đó, cả ngày gây chuyện. Nếu thật sự vào Đông cung, phủ ngươi chẳng phải bị y quậy tung trời?”

Vừa nói ông ấy vừa vỗ bàn “bốp bốp” giọng chứa đầy khinh thường. Ai trong kinh thành nghe thấy cái tên Lục Ngôn Hề chẳng nhíu mày? Ngay cả cảm giác với Lục phủ cũng chẳng mấy tốt đẹp. Nếu Lục Ngôn Hề nhân phẩm khá hơn chút thì Du Chính Hy đã chẳng nổi giận như thế. Rõ ràng là muốn mượn y mà hủy An Cảnh Hành!

Người ta thường nói cưới vợ chọn hiền mà Lục Ngôn Hề là loại chuyên phá nhà. Đừng nói hiền lương thục đức, bảo y ít gây họa thôi e còn khó hơn lên trời.

“Y có làm loạn Đông cung hay không ta không biết nhưng ta biết phụ hoàng sẽ không thu hồi thánh chỉ.” An Cảnh Hành nói xong khóe môi hơi nhếch. Nghĩ đến thiếu niên rực rỡ kia trong lòng hắn dâng lên niềm vui. Trên mặt lộ nụ cười ôn hòa khiến ánh mắt càng thêm nhu thuận.

Hắn chưa từng nói với ai, từ mười ba năm trước hắn đã đặt Lục Ngôn Hề trong tim. Năm đó cung yến mẫu phi còn tại thế, nhìn hài tử hồng hào ngồi bên cạnh Lục Viễn, An Cảnh Hành đã muốn tiến đến gần.

Khi đó mẫu phi còn lấy hôn ước ra trêu ghẹo. An Cảnh Hành dù nhỏ nhưng đã hiểu ý nghĩa hôn ước, thậm chí thầm nghĩ chờ lớn lên phải cưới tiểu đoàn tử ấy về.

Về sau hắn mới hiểu, dù có thích cũng không thể giữ tiểu đoàn tử cho riêng mình. Hắn là Thái tử, hôn sự không do mình quyết. Ngôi vị đích tử cũng không cho phép hắn cưới nam thê. Hiểu rõ điều này An Cảnh Hành chỉ có thể đem ước mơ thiếu niên kia ép sâu trong tim.

Cho đến hai năm trước, khi hắn cưỡi ngựa qua phố xá náo nhiệt lại thấy thiếu niên áo đỏ tung bay. An Cảnh Hành chợt nhận ra đoàn tử khi xưa đã trưởng thành đang có cuộc sống phóng túng ngang dọc.

Tưởng đã buông xuống tâm tư, An Cảnh Hành mới phát hiện mình vẫn thích đoàn tử kia dù y đã thành tiểu ma vương. Từ đó hắn không kìm nổi mà thường tìm tin tức về Lục Ngôn Hề.

Dù mỗi lần nghe về y không phải gây chuyện chính là đánh người thì cũng là ức hϊếp kẻ khác nhưng hắn vẫn thấy tất cả dáng vẻ ấy đều lấp lánh. Cứ ngỡ đây chỉ là một cơn hoang tưởng thiếu niên, ai ngờ phụ hoàng lại ban hẳn thánh chỉ tứ hôn.

Nhìn ngoại tổ phụ giận dữ An Cảnh Hành tự nhiên sẽ không nói mình hài lòng với hôn sự này sợ kí©h thí©ɧ thêm người đã lao tâm cả đời.

“Là ngoại tổ phụ vô dụng” Du Chính Hy đi hai vòng trong phòng rồi thở dài. Là ông ấy bất lực mới khiến ngoại tôn lâm vào tình cảnh này. Là ông ấy bất lực mới khiến ngoại tôn dù thân là Thái tử vẫn gian nan trên triều.

“Chuyện này đâu phải lỗi người. Nay cả Du gia còn an ổn đã là may mắn.” An Cảnh Hành không tán đồng. Ngoại tổ phụ từng quyền khuynh triều dã* nhưng để bảo toàn gia tộc đành cáo quan quy ẩn lúc đang thịnh.

*Quyền thế áp đảo, ảnh hưởng bao trùm từ trong triều đến ngoài đời, địa vị cao đến mức khiến người khác phải dè chừng.

Suy cho cùng vẫn là vì Hoàng Thượng đã sinh tâm tư “chim hết cung tàng”. Đã vậy lại còn làm ra vẻ quân minh thần hiền, thật khiến người ghê tởm.

“Hoàng Thượng vẫn là...” Du Chính Hy nói tới đây thì thở dài không nói nữa. Nói thêm sẽ thành đại nghịch bất đạo. Dù ở trong phủ, ông ấy cũng biết tai vách mạch rừng. Ông ấy liền đổi đề tài trở lại mục đích ban đầu: “Vậy Lục Ngôn Hề”

“Phụ hoàng toại nguyện thì sao?” An Cảnh Hành mỉm cười, tựa hồ thật sự không để tâm nhưng trong lòng thầm nói: “Toại cả tâm nguyện của ta, thì sao?”

Ý đồ của phụ hoàng hắn hiểu rất rõ. Nếu chính phi là nam nhân thì trước khi đăng cơ hắn sẽ không có đích tử, mà Thái tử không có đích tử đã đủ để khiến văn võ bá quan dâng tấu kiến nghị.

Nhưng thế thì sao? Nếu phụ hoàng quyết phế truất thì dù cho hắn không cưới Lục Ngôn Hề vẫn không đổi được gì.

Cũng như nếu hắn muốn ngôi báu, xưa nay không cần một nữ nhân hay một đích tử để hoàn thành! Phụ hoàng muốn lấy cớ dọn đường cho An Thừa Kế, cũng phải xem hắn có đồng ý không!

Nụ cười thỏa mãn nơi khóe môi An Cảnh Hành rơi vào mắt Du Chính Hy lại thành tự giễu. Ông ấy siết chặt nắm tay nhưng không nói thêm. Quả thật, giữ được Du gia đã khó. Dù thế Hoàng Thượng vẫn coi Du gia như cái đinh trong mắt. Nếu lúc này lại đối đầu, e rằng...

Nghĩ đến đây, Du Chính Hy nhìn ngoại tôn vẻ thản nhiên cuối cùng chỉ biết thở dài. Nếu năm đó không gả ái nữ vào hoàng gia, liệu hôm nay sẽ có kết cục khác chăng?