Chương 13

Nhi tử có tài kinh thế nhưng vì Lục phủ mà phải thu liễm tuổi nhỏ đã mang nhiều gánh nặng. Làm phụ thân không những không hiểu còn nhiều lời quở trách.

“Ta sợ trong lòng chàng sinh khúc mắc với Hoàng Thượng.” Vân Uyển Nghi nói nhỏ. Ai trung tâm đến mấy mà đổi lại kết cục như vậy, trong lòng tất có vướng mắc.

Phu thê họ không hay, lời họ nói vừa khéo bị Đại nhi tử nghe trọn. Do là Lục Ngôn Trạch nên người giữ cửa thư phòng không thông báo.

Đợi tiếng nói trong phòng lắng dần Lục Ngôn Trạch mới hoàn hồn. Lúc này hắn ta mới thấy lòng bàn tay đã in vết máu do móng tay bấu quá chặt.

Luôn tự nhận là mình trưởng tử Lục gia, từ nhỏ chí hướng bảo bảo vệ đất nước. Hắn ta tự đắc tưởng mình bảo vệ đệ đệ rất tốt. Mỗi lần thấy đệ cười đùa vô tư còn thầm đắc ý.

Nào ngờ đệ đệ từ mười hai tuổi đã nhìn thấu sự tình mà đến nay Lục Ngôn Trạch còn chưa tỏ.

Mặc Lục Viễn và Lục Ngôn Trạch kinh hãi ra sao mà đương sự là Lục Ngôn Hề vẫn thản nhiên, lúc này đang nằm dài trên án trêu dế.

“Thiếu gia!” Quan Ngôn nhìn thiếu gia cúi rạp trên bàn chọc dế nhịn không nổi cuối cùng mở miệng.

“Việc gì. Sao mặt mũi khó xử thế?” Lục Ngôn Hề sớm đã thấy tiểu sai vặt từ lúc y về đã mang vẻ bí bách. Đã không tự nói thì y cũng không hỏi.

Đến khi Quan Ngôn cất lời, Lục Ngôn Hề vẫn chẳng liếc thêm nửa con mắt. Y đổi một que trúc tiếp tục trêu con dế trong tay miệng còn “tớ tớ” mấy tiếng mong con dế họa lại.

Quan Ngôn thấy thiếu gia ngay cả ánh mắt cũng keo kiệt thì không ngại vì tính thiếu gia vốn thế. Đã mở lời tức là y đang nghe. Đến lúc nói ra thắc mắc, Quan Ngôn mới phát hiện câu này khó nói quá: “Chuyện là người nói người nguyện gả cho Thái tử”

“Ừ, ta nói ta nguyện gả cho Thái tử.” Câu Quan Ngôn khó nói, Lục Ngôn Hề lại buông rất trôi. Giọng nhàn nhạt dường như chẳng phải việc đáng bận tâm.

Tất nhiên, trong lòng y đây là chuyện lớn nhưng không phải phiền muộn mà là mừng quá.

Từ khi trọng sinh, y thay đổi rất nhiều làm rất nhiều điều đời trước chưa làm. Điều y sợ nhất là vì những đổi thay ấy mà chiếc cánh bướm vỗ bay cả hôn ước giữa y và An Cảnh Hành.

Dẫu vậy, y vẫn phải làm bởi y không thể vì tình riêng mà làm ngơ trước an nguy của Lục phủ.

“Vậy khi nhận chỉ sao thiếu gia còn...” Quan Ngôn nhìn sắc mặt thiếu gia mà dè dặt hỏi. Sợ mình chạm đúng sự thật làm thiếu gia thẹn quá hóa giận.

Bởi dáng điệu lúc nhận chỉ thế nào cũng không giống “nguyện ý”. Nhất là sau khi tiếp chỉ, bộ dạng như sắp vào quan tài càng khiến người ta giật mình. Sao quay lưng đi đã thành nguyện ý.

“Lúc ta nhận chỉ thì làm sao?” Lục Ngôn Hề đặt que trúc xuống nhấc con dế lên ngắm kỹ. Với câu hỏi của Quan Ngôn y chẳng để tâm. “Rảnh mà bận tâm ta nhận chỉ thế nào, chi bằng đi xem Lôi Vân của ta ra sao. Vài hôm nữa ta không cưỡi được nó ra ngoài, cẩn thận ta lột da ngươi.”

Nói rồi y nhấc con dế tiện tay gõ quạt một cái lên đầu Quan Ngôn. Lực vừa đủ đau không đến nỗi u đầu.

Gõ xong y xách l*иg dế phe phẩy quạt ra cửa. Y không quên mấy hôm nữa đã hẹn Hạ Tư Hạo đấu dế. Bây giờ không chăm con này cho tốt vài hôm nó chết thì biết tìm ai cãi lý.

“Vâng, tiểu nhân lập tức đi xem Lôi Vân.” Nghe thế Quan Ngôn dẹp tò mò, quay người chạy về chuồng ngựa. Sợ đi chậm lại bị gõ thêm cái.

Dạo này con ngựa yêu thích Lôi Vân của Lục Ngôn Hề không biết ăn phải gì mà tiêu chảy mãi. Đám sai vặt trong phòng khổ không tả. Ngựa không khỏe thì tính khí thiếu gia càng tệ. Khó lắm hôm kia mới đỡ, thầy thuốc bảo còn phải tĩnh dưỡng thêm một ngày. Lục Ngôn Hề sốt ruột, hôm nay lại nhắc.

Lục Ngôn Hề xách l*иg dế lắc lư ra sân. Trên mặt kia vẻ ngông ngạo bỗng vương chút giễu cợt: Vì sao lúc tiếp chỉ ta lại diễn như thế? Còn không rõ sao. Tất nhiên là để thiên hạ nhìn cho rõ, nhìn triều đình đối xử với công thần thế nào và thiên tử loạn điểm uyên ương ra sao.

Nếu không để phụ thân nói rõ lập trường và nếu lúc tiếp chỉ không diễn như thế. Làm sao cho thiên hạ biết thái độ của Lục gia và làm sao tỏ cho thiên hạ thấy Lục gia một lòng.

Dưới một đạo thánh chỉ này kẻ bất bình đâu chỉ Lục gia. Giống như Lục Viễn, người không thể chấp nhận còn có cựu Thái tử Thái phó kiêm nội các Thủ phụ, Du Chính Hy.

Lúc này Du phủ yên như tờ. Ngay cả đám đầu bếp hay tụm lại tán chuyện cũng thu mình. Ai nấy sợ sơ suất chạm vào lửa giận của chủ tử.

Trong phủ, chỉ mỗi thư phòng của gia chủ Du Chính Hy là còn động tĩnh.

“Quá lắm rồi!” Du Chính Hy vung tay áo khiến ấm chén trên án rơi lả tả. Đồ trà khảm chạm tinh vi vỡ tan trên nền.