Chương 12

Hoàng Thượng chưa ra tay chỉ là vì chưa thật sự ý thức được địa vị của Vân gia trong giới sĩ lâm*. Ở kiếp trước, để ngăn Ngôn Hề gả cho Thái tử mà Vân Cẩn Dư phản đối, dẫn đến hơn nửa triều văn thần liên danh dâng tấu. Thậm chí sĩ tử thiên hạ cũng dâng vạn dân thư.

*Nghĩa là giới nho sĩ, tầng lớp trí thức, những người có học trong xã hội.

Từ khi ấy, Hoàng Thượng mới thật sự nhận ra Vân gia không chỉ là thư hương thế gia. Vân Cẩn Dư cũng không chỉ là một danh nho mà ảnh hưởng trong giới sĩ lâm sâu đến mức nào. Lúc này Lục Viễn là nhất đẳng đại tướng quân lại cùng Vân gia kết thân – mối liên kết ấy không phải điều quân vương nào muốn thấy.

Một khi để Hoàng Đế ý thức được ảnh hưởng của Vân gia, trên cổ Lục gia sẽ mãi treo một lưỡi đao. Ngôn Hề không thể khiến phụ mẫu hòa ly nên chỉ còn cách duy nhất là biến mình thành kẻ ăn chơi trác táng.

Chỉ bằng hành vi của chính mình mà y đã cho thiên hạ thấy người Lục gia không phải ai cũng hoàn hảo, người Lục gia cũng phạm sai lầm. Mà công tử ăn chơi của Lục gia, dĩ nhiên phải ngang ngược hơn tất thảy. Bởi vì Lục gia có quyền có thế, dù y làm gì cũng không bị phạt!

Chỉ khi như vậy, Hoàng Đế mới có thể yên tâm: Còn Lục Ngôn Hề, Lục phủ còn phải che chở y phải tốn công sức thu dọn hậu quả. Còn Lục Ngôn Hề, cái tên Uy Viễn tướng quân Lục Viễn sẽ gắn với “dung túng đứa con bạo ngược” chứ không còn là “vị tướng bảo gia vệ quốc”.

Điều này, Vân Cẩn Dư đã nhìn thấu: “Từ đó trở đi, Ngôn Hề ba ngày gây một chuyện nhỏ, năm ngày gây một chuyện lớn. Mỗi lần đến lúc phủ Uy Viễn đáng được luận công ban thưởng, Ngôn Hề nhất định sẽ gây ra một vụ đủ khiến cả phủ phải dùng công lao đổi lấy sự yên ổn. Tướng công, chàng hiểu chưa?”

Vân Uyển Nghi cũng phải đến khi được phụ thân nhắc nhở mới nhìn ra quy luật này. Ngôn Hề thường ngày thật ra ít khi gây chuyện nhưng hễ đến lúc phủ Uy Viễn lập công thì y liền nhảy ra làm náo động buộc Lục Viễn phải dùng công lao đổi lấy sự bình an cho y.

Nghe xong, tim Lục Viễn chợt “thụp” một tiếng, nhớ kỹ lại mọi chuyện mới phát hiện quả đúng như lời thê tử: Bình thường tiểu tử gây chuyện không cố định nhưng chỉ cần Lục gia hoặc quân doanh lập công thì y nhất định sẽ gây họa.

“Chuyện này.” Lục Viễn bỗng không biết nên nói gì. Bao năm nay ông vẫn tưởng không có Lục gia Ngôn Hề sẽ bị bắt nạt. Giờ mới hiểu ra là Lục gia không thể không có Ngôn Hề.

“Vậy nên, gả hay không cũng thế. Ngôn Hề vốn định sẵn không thể nhập sĩ. Nay y đã chịu gả, chàng cũng đừng quá lo lắng.” Vòng vo một hồi, Vân Uyển Nghi mới dẫn được trượng phu đến điểm mấu chốt. Nhưng giờ trong lòng nàng lại lo thêm một việc khác: “Chỉ sợ sau này nếu Thái tử và Tĩnh Vương”

Nỗi lo của Vân Uyển Nghi không phải vô căn. Thái tử là Thái tử nhưng văn võ trong triều đều biết người được sủng nhất không phải Thái tử mà là Tĩnh Vương. Tuy Thái tử là đích trưởng tử, tổ huấn của Tây Nguyên vì căn cơ xã tắc mà không dễ phế Thái tử. Nhưng có được thánh sủng thì mọi điều đều khó nói trước.

“Hứ chưa bàn ơn lão thái gia họ Du với phụ thân, chỉ nói năm xưa Ngôn Hề đánh Tĩnh Vương một trận cũng đủ thấy nó ghét Tĩnh Vương thế nào. Sau này lắm thì chúng ta đưa nó về thủ biên quan.” Lục Viễn phất tay, gọn ghẽ định ra việc vốn cần cân nhắc lâu dài.

Từ xưa tranh đoạt ngôi vị đều kẻ thắng xưng vương kẻ bại làm giặc. Lục Viễn không để tâm công lao theo rồng. Ông quan trọng bình an của cả nhà. Đến lúc ấy dẫu bỏ danh vị cũng được, miễn che chở cho người một nhà.

Nghe trượng phu bảo đảm, Vân Uyển Nghi yên lòng. Chỉ cần Lục gia không phạm tội khi quân không thông địch không dự phần tranh đoạt thì còn giữ được mạng. Điều nàng sợ nhất là trượng phu không nỡ buông danh lợi.

Hồi lâu, Lục Viễn mới khẽ than: “Trước kia là ta trách lầm Ngôn Hề”

Thấy trượng phu tự trách lòng Vân Uyển Nghi cũng không nỡ. Nàng đưa tay nắm cổ tay đang đặt trên án: “Ai ngờ được, Ngôn Hề tuổi còn nhỏ mà tâm tư nặng đến vậy. Nếu không nhờ phụ thân chỉ điểm, ta cũng không nghĩ ra.”

“Sao phu nhân không nói sớm. Nếu sớm một chút, ta đâu đến nỗi.” Vừa nghĩ đến chuyện sáng nay còn muốn phạt con vì gây họa, lòng Lục Viễn ngổn ngang áy náy.