“Ta lúc đó không phải.” Lời của Vân Uyển Nghi khiến Lục Viễn nghẹn họng không biết nên tiếp lời thế nào. Những chuyện này nhắc đến lại càng áy náy, ông gãi gãi sau đầu có chút chột dạ. Nhưng chẳng mấy chốc ông lại nhớ ra: “Sau này ta giáo huấn Ngôn Hề chẳng phải toàn bị nàng cản sao?”
Vân Uyển Nghi sớm đoán được ông sẽ nói vậy, lần này dứt khoát không xoa vai ông nữa. Mà vung tay gõ nhẹ một cái vào vai rồi bước ra đứng trước mặt: “Là ý của phụ thân ta.” Nàng nói đến “phụ thân” tự nhiên không phải là thân phụ Lục Trung của Lục Viễn, mà là phụ thân của nàng – Vân Cẩn Dư.
Lục Viễn hoàn toàn không ngờ chuyện dạy dỗ tiểu tử nhà mình, ngay cả nhạc phụ cũng nhúng tay. Nhưng nghĩ đến Vân gia từng sinh ra đệ nhất tài nữ Vân Uyển Nghi và thiếu niên trạng nguyên Vân Dật Nhiên, rõ ràng Vân Cẩn Dư tuyệt không phải người dung túng hậu bối.
Hồi ba đứa còn nhỏ, Thanh Sơn thư viện còn phái tiên sinh đến tận phủ dạy, roi thước cũng đánh không ít, sao đến Ngôn Hề lại thành ra thế này?
Dù Lục Viễn không hỏi nhưng vẻ mặt đã nói lên hết nghi vấn.
Vân Uyển Nghi thở dài, rốt cuộc cũng nói ra lời phụ thân từng nhắc: “Ngôn Hề thành ra như bây giờ không phải vì nó không hiểu chuyện mà là nó đã hiểu chuyện rồi.”
“Hử? Phu nhân, ý nàng là gì?” Lục Viễn cau mày, tiểu tử kia thế này sao có thể gọi là hiểu chuyện được?
“Chàng còn nhớ ba năm trước khi chàng từ Gia Dục Quan khải hoàn hồi triều không?” Vân Uyển Nghi nhẹ giọng nhắc lại, khi đó nàng cũng chẳng hiểu. Dù nghe nhiều chuyện từ nhỏ nhưng chung quy là nữ nhi khuê các nên chưa từng thật sự suy nghĩ. Chỉ đến khi Vân Cẩn Dư chỉ điểm nàng mới như bừng tỉnh: “Khi ấy chàng vừa thắng trận trở về, Hoàng Thượng hỏi chàng muốn thưởng gì. Đúng lúc Ngôn Hề gây ra đại họa, cuối cùng chàng dùng quân công kia đổi lấy bình an cho Ngôn Hề.”
“Ừ.” Lục Viễn gật đầu. Chuyện này ông đương nhiên nhớ rõ. Lúc ông đi, Ngôn Hề đã lộ ra chút bóng dáng công tử ăn chơi. Ông không ngờ đến khi về thì y không những không thu liễm mà càng thêm ngang ngược, dám dẫn người đánh tơi tả Tĩnh Vương ngay giữa đường. Không bàn chuyện quân thần có khác, chỉ riêng việc Tĩnh Vương là Hoàng tử sủng ái nhất, sao có thể tùy tiện đánh?
Nghĩ đến đây, Lục Viễn lại cảm thấy may mắn. Ít nhất bây giờ Ngôn Hề gây họa cũng còn trong tầm dọn dẹp, nếu là ba năm trước thì đừng nói một phủ Uy Viễn mà mười cái cũng không đủ để y phá nát! So với trước kia, xem ra bây giờ y đã “biết điều” hơn chút.
“Sau đó phụ thân ta nói với ta nếu không có trận họa ấy của Ngôn Hề thì Lục gia e rằng đã đến đường cùng. Khi đó chàng đã công cao không còn gì phong thưởng.” Vân Uyển Nghi khẽ thở dài. Lúc ấy nàng vừa khϊếp sợ vừa phẫn uất, nói không oán hận Hoàng Thượng là gạt người.
Nhưng oán thì sao? Hoàng Thượng là quân, phủ Uy Viễn tướng quân chung quy vẫn là thần.
Nàng chưa từng nói những lời này với bất kỳ ai trong phủ. Từ lúc gả vào Lục gia thì nàng đã biết từng đời Uy Viễn tướng quân hầu như không có kết cục tốt vì đời nào cũng chết nơi sa trường.
Tổ huấn khắc trên từ đường Lục gia chính là ba chữ “Võ Tử Chiến”. Vân Uyển Nghi sao nỡ nói cho trượng phu biết, máu tươi Lục gia đổi được không phải là hoàng ân mà là sự nghi kỵ?
“Nàng nói là...” Lục Viễn nghe xong cũng âm thầm rùng mình. Đến đời ông thì Lục gia đã không còn là nhà võ phu thô kệch, ông cưới được Vân Uyển Nghi chính là minh chứng Lục phủ đang dần chuyển hướng văn võ kiêm tu.
Công cao át chủ – đó là điều mọi võ tướng kiêng kỵ mà Lục Viễn vốn tưởng phủ Uy Viễn còn xa mới chạm tới ranh giới này, không ngờ lòng Hoàng Thượng lại sâu hơn tưởng tượng.
Ông đâu ngờ đời này quả thực phủ Uy Viễn chưa đến mức công cao át chủ, bởi Lục Ngôn Hề đã chặn đứng tất cả. Thực ra ngay khi Lục Viễn cầu hôn Vân Uyển Nghi thì Lục gia đã như đi trên băng mỏng.