Ngoài hai người đó thì gần như không nghe nói y thân thiết với ai khác. Nghĩ tới đây, Lục Viễn ra hiệu cho con cả đi hỏi đám hộ vệ xem có phát hiện điều gì bất thường.
Lục Ngôn Trạch đương nhiên cầu còn không được, được phụ thân gật đầu liền xoay người ra khỏi thư phòng. Vừa rồi nếu không phải Lục Viễn nhanh hơn một bước, huynh trưởng cũng muốn nói nhất định là An Cảnh Hành quyến rũ tiểu đệ, nên tiểu đệ mới nói “nguyện ý”!
Nhưng Lục gia làm sao biết, An Cảnh Hành quả thật từng làm gì đó với y nhưng đó lại là ở kiếp trước. Đời này bọn họ còn chưa từng giao thiệp, điều tra thế nào cũng không ra!
“Phu nhân, nàng xem bây giờ nên.” Đợi Đại nhi tử đi khỏi, Lục Viễn lại nhìn về phía thê tử. Mỗi khi ông gặp khó khăn thì đây là phản xạ tự nhiên của ông.
Khác với những nam nhân khác cho rằng nữ nhân chỉ nên lo bếp núc. Lục Viễn hiểu rõ đầu óc ông chỉ dùng để đánh trận, còn thê tử từ nhỏ lớn lên trong thư hương thế gia, tai nghe mắt thấy chuyện đại cục triều chính nên nhìn xa hơn ông nhiều.
“Ta thấy Thái tử tuy không có trí lớn nhưng nhân phẩm cũng không tệ, ít nhiều cũng là đứa bé do Uyển Linh dạy dỗ. Ngôn Hề vào Đông Cung cũng không chịu thiệt.” Giờ không thể thay đổi chuyện Ngôn Hề sắp gả vào phủ Thái tử, vậy chỉ có thể nghĩ cách để y sau này sống dễ chịu hơn.
“Con ta, đi đâu cũng không thể chịu ấm ức!” Không ngờ nghe vậy, Lục Viễn trừng to mắt mà vung tay nói như đinh đóng cột: Ai dám ức hϊếp con ông, ông sẽ khiến kẻ đó chết không có chỗ chôn!
Vốn đã bình tĩnh được đôi chút thì giờ lại thấy khó thở. Với tính tình hiện tại của Ngôn Hề, đổi lại ai có thể chịu nổi? Trước kia còn nghĩ chỉ cần ông và Ngôn Trạch còn, dù y có gây ra đại họa cũng có thể chống đỡ.
Giờ thánh chỉ đã ban, ban đầu Thái tử còn có thể nể mặt Lục gia mà dung túng nhưng lâu dần thì sao? Nghĩ đến việc con út có thể vì Thái tử mà dè chừng từng lời nói việc làm tim Lục Viễn liền nhói đau.
Đứa nhỏ ấy là bảo bối mà cả phủ nâng trong tay! Gả đi rồi, người khác liệu có nâng như vậy không? Chỉ cần nghĩ đến đây, Lục Viễn hận không thể túm Tào Hành Chi quay lại, hét rằng phủ Uy Viễn không nhận thánh chỉ!
Vân Uyển Nghi thấy trượng phu như vậy đương nhiên hiểu ông còn chưa thông suốt bèn bước tới sau lưng nhẹ nhàng xoa vai ông, ý bảo ông hãy bình tĩnh: “Kỳ thực gả vào Đông cung cũng không hẳn toàn xấu chàng không phải vẫn hỏi vì sao ta luôn nuông chiều Ngôn Hề sao?”
Nàng không đợi Lục Viễn lên tiếng mà tiếp tục nói: “Ngôn Hề đại khái là từ mười hai tuổi trở đi mới trở thành bộ dạng bây giờ, chàng còn nhớ lúc trước không?”
Lục Viễn dù muốn tiếp tục bàn chuyện Thái tử nhưng ông biết thê tử sẽ không vô cớ đổi đề tài, bèn thuận theo suy nghĩ của nàng: “Trước mười hai tuổi Ngôn Hề hiểu chuyện hơn cả Ngôn Trạch và Ngôn Tu, tuy thân thể yếu ớt nhưng mỗi ngày đều học hành luyện võ không hề lười biếng. Nó thông minh bẩm sinh, ba tuổi làm thơ, năm tuổi biết viết văn ngay cả nhạc phụ cũng khen là nhân tài hiếm có.”
Nói đến đây, Lục Viễn lại càng thấy chua xót. Tiểu tử nhà mình tuy bây giờ bị nuông hư thật nhưng trước kia biết bao ngoan ngoãn đáng yêu, ai nhìn cũng thích. Sao cuối cùng lại rơi vào tay An Cảnh Hành thằng nhóc đó chứ?
Lúc này Lục Viễn cũng rơi vào trầm tư, Ngôn Hề rốt cuộc là từ khi nào bắt đầu chệch hướng? Giờ cả kinh thành đều chỉ biết phủ Uy Viễn tướng quân có một vị “không thể chọc vào” Lục Ngôn Hề mà đã sớm quên mất khi xưa từng có một thiên tài kinh diễm cả kinh thành. Ở giữa đó rốt cuộc là sai lệch ở đâu?
“Đúng vậy, trước mười hai tuổi Ngôn Hề rất thông minh. Nhưng cũng từ năm đó bắt đầu, nó dần không thích đọc sách cũng chẳng chịu luyện võ. Hễ bắt học là than đau đầu, phát sốt. Khi ấy ta còn nghiêm khắc dạy dỗ, các người còn bảo ta quá nghiêm.” Vân Uyển Nghi khẽ gật đầu, tán thành lời Lục Viễn. Năm Ngôn Hề mười một tuổi, phụ thân nàng từng nói rằng nếu đà này tiếp diễn thì y nhất định sẽ trở thành trạng nguyên trẻ tuổi nhất Tây Nguyên.
Ai ngờ đường của y, từ năm mười hai tuổi bắt đầu dần lệch hẳn?