"Giá...!"
Trên đường của kinh thành nước Tây Nguyên, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại khiến bách tính hai bên đường đồng loạt nép vào sát vỉa hè, ai nấy đều mang vẻ kinh hãi vì sợ bị kỵ mã xông tới va quệt phải. Bởi lẽ, con đường này không phải nơi người thường có thể tùy tiện thúc ngựa phi nhanh, phàm là kẻ có quyền làm vậy đều chẳng phải hạng tầm thường.
Chỉ thấy một con tuấn mã lướt gió mà đến, móng sắt giẫm lên tuyết dày tung lên từng đợt trắng xóa. Dân chúng hai bên đường không ai dám cản lại, người cưỡi ngựa chỉ nhẹ vung roi mà chẳng buồn ngừng lại dù chỉ nửa khắc phóng thẳng về phía trước. Chỉ chốc lát đã để lại sau lưng một cơn gió lạnh thấu xương cùng vô số cánh tuyết tung bay đầy trời, ngay cả dấu móng ngựa in trên mặt đất cũng nhanh chóng bị gió tuyết xóa nhòa.
"Người kia là ai vậy?" Chờ kỵ mã đi khuất hẳn mới có người len lén huých khuỷu tay vào người bên cạnh, khẽ liếc nhìn theo hướng vừa rồi giọng lộ ra vài phần bất mãn, hiển nhiên là chẳng vừa lòng với hành động ngang ngược ấy.
"Suỵt!" Người kia lập tức kéo tay áo đối phương và ra hiệu chớ nhiều lời. Sau đó len lén đưa mắt nhìn quanh một lượt, thấy không có ai chú ý mới ghé sát tai bạn mình mới thần bí hạ giọng: "Là ngự tiền hành tẩu đó. Đừng thấy chức quan không lớn mà khinh thường, người ta là nhân vật tâm phúc bên cạnh Hoàng thượng kia kìa."
Dứt lời, y còn giơ ngón tay cái lên thuận tiện nháy mắt một cái, ý tứ rõ ràng: Việc này chỉ có thể hiểu ngầm, chẳng thể nói toạc ra.
Nghe thế dù trong lòng vẫn có chút bất bình, người vừa lên tiếng ban nãy cũng chỉ đành nuốt giận vào bụng, đồng thời nhìn đối phương bằng ánh mắt cảm kích sau đó im bặt không dám hé miệng thêm lời nào. Nhân vật như ngự tiền hành tẩu, dân đen như bọn họ nào dám bàn tới?
Phố xá dần dần khôi phục nhịp sống thường nhật, giữa tiếng rao hàng không ngớt của các thương nhân thấp thoáng truyền ra lời bàn tán xôn xao của dân chúng. Dù không rõ ràng song vẫn có thể nghe lóm được vài câu.
"Hình như là đi về hướng phủ Uy Viễn Đại tướng quân thì phải?"
"Ta thấy cũng giống lắm!"
"Không chừng bệ hạ lại ban thưởng gì cho phủ tướng quân nữa rồi!"
"Khó nói lắm. Đừng quên thằng con út của đại tướng quân nào phải hạng khiến người ta yên lòng. Hôm qua chẳng phải mới nghe nói nó đánh công tử nhà Thị lang bộ Binh một trận ra trò sao?"
"Ngươi nói tiểu ma vương ấy hả? Tặc tặc, thôi thôi, đừng nói nữa..."
"Im đi, tiểu ma vương ấy nào phải người để ta với ngươi tùy tiện bàn tới?"
...
Mà tiểu ma vương đang bị dân chúng bàn tán xôn xao lúc này lại đang ở trong phủ nhà mình nhảy nhót khắp nơi, ra sức tránh né một trận đòn trừng phạt sắp giáng xuống.
"Cha ơi, tức giận hại gan đó, cha bình tĩnh lại đi!" Chỉ thấy một thiếu niên dung mạo yêu kiều, vừa chạy quanh vừa lên tiếng khuyên can. Lúc thì trốn sau cột nhà, khi lại phi thân từ chiếc ghế bên này sang bên kia, thân pháp linh hoạt như khỉ vô cùng lanh lẹ.
Phía sau y, một nam nhân trung niên thân hình cao lớn đang cầm chổi lông gà rượt theo sát gót, vừa đuổi vừa gầm lên giận dữ: "Lục Ngôn Hề! Con còn không mau đứng lại cho cha!"
Kẻ đang giận dữ kia chính là phụ thân của tiểu ma vương – Uy Viễn Đại tướng quân, tên húy Lục Viễn.
Nhìn đứa con út nhảy nhót như vượn trước mắt, Lục Viễn chỉ cảm thấy máu dồn lêи đỉиɦ đầu. Từ nhỏ thằng nhóc này đã chuyên gây họa, bản lĩnh học hành thì chẳng được bao nhiêu riêng tài gây chuyện lại vô cùng thành thạo. Hôm nay nhổ râu trọng thần, mai lại đánh cháu nhà quan chuyện gì cũng dám làm. Mỗi lần gây chuyện là nhận lỗi nhanh lắm nhưng chưa từng biết ăn năn, còn bày đặt phân bua đạo lý, nói như thể bản thân mới là người bị hại.
Quả nhiên, còn chưa kịp mở miệng thì Lục Ngôn Hề đã thò đầu ra từ sau cột nhà mà lớn tiếng biện bạch: "Cha à, lời cha nói thật chẳng hợp tình hợp lý gì cả. Giờ con mà đứng lại, chẳng phải rõ ràng là tự chui đầu vào rọ sao? Biết sẽ bị đánh, con còn ngu gì mà đứng lại chứ? Làm người nên giữ tâm bình khí hòa, cha nhìn mình kìa, phùng mang trợn mắt thế kia lát nữa để mẹ nhìn thấy lại bị cằn nhằn cho mà xem."
Dứt lời, y còn tiện tay cầm lấy chén trà trên bàn ngửa đầu uống cạn, dáng vẻ chẳng khác nào vừa hao tổn tâm lực vì giảng đạo lý cho người đời vậy.
Lục Viễn suýt nữa bị tiểu tử kia chọc giận đến mức hộc máu. Nghe thử xem y nói gì kìa? Rõ ràng chính mình gây họa vậy mà còn xoay ngược tình thế mà đổ ngược trách nhiệm lên người khác. Chẳng lẽ ông đây lại vô cớ đánh y chắc? Kẻ gây lỗi thì ăn nói trơn tru, còn bản thân lại biến thành kẻ hồ đồ chẳng phân nổi phải trái trắng đen.