Nhạc Chanh mỉm cười, ánh mắt khẽ đảo quanh một vòng, rất nhanh đã bắt gặp bóng dáng quen thuộc. Cùng lúc đó, người kia cũng nhìn thấy họ. Ánh mắt thoáng chút kinh ngạc, rồi lập tức bước tới chào hỏi: “Ngũ ca, chị Chu! Hai người tới sao không báo trước với em một tiếng để em xếp cho hai người một chỗ thật đẹp chứ.”
Ánh nhìn của ả rơi xuống người Nhạc Chanh, trên môi mang theo chút nịnh nọt: “Ối chà, đây là Chanh Chanh phải không? Lớn thế này rồi cơ à?”
Viên Mai là quản lý của quán lẩu này. Cô ta khoảng bốn mươi tuổi, dù đánh phấn dày cộp cũng không che được vẻ mệt mỏi và vết nhăn năm tháng trên gương mặt.
“À Mai, em khách sáo làm gì. Bọn chị chỉ ghé ăn qua loa thôi, đừng để ý. Em cứ bận việc của mình đi.” Chu Kiều Lạc mỉm cười, vốn dĩ rất thân thiết với Viên Mai.
Viên Mai cũng không khách sáo thêm, nở nụ cười: “Được rồi, em quay lại quầy đây. Có gì cần thì gọi em nhé. À, em nhớ Chanh Chanh thích ăn hoa quả lắm phải không? Để em bảo bếp cắt cho một đĩa trái cây thật to.” Cô ta quả thật bận rộn, chẳng mấy chốc đã uốn éo vòng eo rời đi.
Chu Kiều Lạc khẽ thở dài cảm thán: “Cô ấy cũng khổ cực lắm.”
Minh Triết Nam không đáp, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn uống, giả vờ như chẳng liên quan gì tới mình. Nhạc Chanh vừa hút nước trái cây, vừa chớp mắt. Cô nhớ rất rõ, kiếp trước khi Viên Mai ly hôn, mẹ cô từng cho mượn một khoản tiền lớn, còn giúp tìm nhà thuê. Hai người thân thiết chẳng khác nào chị em ruột. Trong khi đó, đại bá mẫu chị ruột của Viên Mai lại chẳng ra tay giúp đỡ chút nào. Cũng vì thế, khi Viên Mai và ba cô lén lút qua lại, mẹ cô càng không chịu nổi cú sốc ấy.
Thật ra, Nhạc Chanh không cố ý chọn quán này để gặp mặt kẻ đó. Khi nhắc đến lẩu, cô hoàn toàn không nghĩ gì thêm. Nhưng khi thấy ba dẫn họ vào quán này, cô đã hơi kinh ngạc. Đúng không biết sợ là gì!
Cô vừa rồi đã kín đáo quan sát ba và Viên Mai. Hai kẻ ấy lại còn giả vờ thản nhiên đến mức nếu không biết chuyện từ trước, có lẽ cô đã tưởng mình đa nghi. Quả nhiên, người này mặt dày thật!
‘‘Hội nghị Thương mại V lần thứ tám đang được tổ chức tại thành phố chúng ta. Chủ tịch tập đoàn Tín Giang , ông Tống Kỳ Ngôn đã nhận lời mời tham dự.’”
Tiếng MC vang lên từ chiếc TV treo ở giữa sảnh, lập tức kéo suy nghĩ của Nhạc Chanh về thực tại.
“Minh Nhạc Chanh.”
Giọng nam trầm thấp, ấm áp. Chưa từng có ai gọi ba chữ “Minh Nhạc Chanh” hay đến vậy, vang vọng như có luồng điện vô hình chạy qua, khiến cổ họng cô khẽ nghẹn lại, tim đập loạn xạ và cả cơ thể bỗng run lên. Những ngón tay dài, khớp xương rõ ràng lướt qua làn da cô với chút hơi lạnh.
Chanh Chanh! Chu Kiều Lạc khẽ lắc vai con gái, đánh thức: “Con ngẩn người làm gì thế?”
Nhạc Chanh vỗ nhẹ lên má mình, cúi đầu ôm cốc nước, cắn ống hút: “Không có gì đâu ạ.”
Cô hút một hơi nước trái cây thật mạnh, ánh mắt lại trôi dạt đi nơi khác. Chẳng lẽ cô lại nói ra rằng: cô đang nghĩ về một người đàn ông. Người đàn ông ấy…