Chu Kiều Lạc vốn là người đơn giản, lại hay nghĩ mọi chuyện theo hướng tốt, đặc biệt với đứa cháu trai mà bà nuôi nhìn từ bé. Dẫu có chút trách móc, nhưng nếu bảo anh ta cố tình làm hại, bà một vạn lần cũng không tin. Đều là người một nhà, làm sao lại độc ác đến vậy chứ?
“Trong nhà giờ chỉ có mỗi hai đứa nhỏ, con với anh họ chẳng khác nào ruột thịt. Hai đứa phải hòa thuận, đừng để người ngoài kích bác.”
Chu Kiều Lạc nói với giọng vừa nghiêm vừa thương, như sợ cô con gái non trẻ sẽ hiểu sai lòng người.
“Bíp bíp bíp”. Tiếng còi xe vang lên ngoài cổng. Cuộc trò chuyện của hai mẹ con bị cắt ngang, họ vội cùng nhau ra ngoài.
Minh Triết Nam, ông hờ hững với vợ nhưng với con gái thì cưng chiều vô cùng. Ông xuống xe, vẻ mặt lo lắng hỏi ngay: “Chanh Chanh, chỉ là chóng mặt thôi à? Có buồn nôn hay gì không? Đừng để thành chấn thương não đấy!"
Càng nghĩ, ông càng tức: “Đợi đó, để ba về nhà đánh chết thằng Tử Nguyên!”
Nghe câu này, Nhạc Chanh bật cười khúc khích, trong lòng lại thấy ấm áp một chút. Minh Triết Nam hiểu con gái lắm. Ông đoán ngay rằng thằng cháu này lại đắc tội với tiểu công chúa của ông, nên ông dậm chân hầm hập: “Để xem, ba vả cho nó mấy cái bạt tai nữa mới hả giận!”
Chu Kiều Lạc chỉ còn biết lắc đầu bất lực nhìn hai cha con, rồi lên xe trước.
Minh Triết Nam lại huých vợ: “Em ngồi ghế sau đi, con đang chóng mặt, ngồi trước đỡ say xe.”
Nghe vậy, Chu Kiều Lạc vội vàng nhường chỗ, tự trách: “Đúng là em chẳng để ý gì cả.”
Quả thật, nếu bà tinh ý hơn một chút, sao có thể không phát hiện ra chuyện “lá cờ nhỏ” của chồng đang tung bay ngoài kia chứ. Vợ chồng Minh Triết Nam cùng con gái tới bệnh viện, kiểm tra đủ thứ. May mắn thay, kết quả xác nhận Nhạc Chanh không có vấn đề gì nghiêm trọng. Còn nguyên nhân khiến cô chóng mặt, bác sĩ cũng không nói chắc được.
Nhưng vì cô vừa bị va đầu vài hôm trước, bác sĩ căn dặn: “Về nghỉ ngơi thêm đi.” Đồng thời quy hết triệu chứng chóng mặt lần này cho cú ngã đó. Minh Triết Nam nghiến răng ken két, trong lòng chỉ muốn quay về dạy dỗ thằng cháu một trận tơi bời. Nhạc Chanh thì hài lòng với kết quả này lắm.
Khi họ bước ra khỏi bệnh viện, mặt trời đã gần lặn, ánh hoàng hôn vàng óng trải dài cuối chân trời, mang theo hơi ấm dễ chịu vô cùng. Đã lâu lắm rồi Nhạc Chanh chưa cùng ba mẹ đi ăn tối. Cô khoác tay mỗi người một bên, làm nũng: “Con muốn ăn lẩu!”
Từ bé đến giờ, con gái hiếm khi đòi hỏi gì. Lúc nhà còn khó khăn, cô chẳng bao giờ xin xỏ ,đến khi khá giả, cũng không thay đổi. Một đứa trẻ nhỏ mà đã sống vô cùng giản dị, hiểu chuyện chẳng ham muốn nhiều. Giờ nghe cô chủ động muốn ăn lẩu, hai vợ chồng mừng rỡ, lập tức đưa con gái vào một quán lẩu nổi tiếng gần đó. Dù không phải giờ cao điểm, quán vẫn đông khách. Quán lẩu này nổi tiếng ngon, chỉ tiếc không có phòng riêng. Nhưng gia đình họ chẳng bận tâm. Rất nhanh, họ đã bắt đầu bữa tiệc ăn uống no nê, vui vẻ.