Trong đầu cô tức thì bật ra bốn chữ: Âm hồn bất tán!
Sao cô lại đυ.ng trúng Tống Kỳ Ngôn nữa chứ. Tống Kỳ Ngôn cũng không ngờ lại chạm mặt Minh Nhạc Chanh ở đây. Anh vẫn nhớ rõ cái tên in trên giấy khen kia – cái tên thật đặc biệt.
Anh khẽ mím môi, đợi cô bước đến đòi lại điện thoại. Vừa nghĩ đến điện thoại, anh liền nhớ ngay đến bức ảnh bán khỏa thân chỉ mặc áσ ɭóŧ kia. Tống Kỳ Ngôn hơi ngẩng cằm, ánh mắt đen sâu như mực.
Nhạc Chanh nhìn anh đầy nghi hoặc. Cô chẳng hiểu anh đang nhìn cái gì. Không hiểu sao, ánh mắt anh trông như đang chờ cô lên tiếng chào hỏi? Thành thật mà nói, cô chẳng hề muốn.
“ Chanh Chanh, con xem mẹ mặc cái này có hợp không?" Chu Kiều Lạc còn chưa kịp hỏi xong thì đã lập tức reo lên: “Trời ơ! Chanh Chanh mặc chiếc váy này đẹp quá!”
Chiếc váy xanh non kia làm bật lên tất cả những nét đẹp của Nhạc Chanh . Cổ áo bèo nhún nhỏ xinh khiến cô vừa duyên dáng vừa đáng yêu. Váy lại ôm khít, vẽ nên đường cong hoàn hảo của cơ thể, càng khiến người khác khó mà rời mắt.
Chu Kiều Lạc vốn chẳng hiểu gì về mấy chuyện “thiết kế” với “mốt mẽ”, bà chỉ biết một điều: con gái mình mặc cái gì cũng đẹp.
Không thì sao cái gã đàn ông kia lại đứng đơ người nhìn chằm chằm như vậy chứ? Nghĩ tới đây, Chu Kiều Lạc lập tức đắc ý. Hừ, con gái bà – Nhạc Chanh là xinh đẹp nhất rồi!
Ánh mắt của Nhạc Chanh chạm phải ánh nhìn của Tống Kỳ Ngôn. Cô phát hiện ánh mắt anh ta thật sự biết “nói chuyện”.
Không hiểu sao, khóe môi cô lại cong lên thành một nụ cười nhẹ. “Ngài Tống, thật ngại quá, để ngài phải chờ lâu. Đây là chiếc váy bà Tống đã đặt trước, chúng tôi đã gói sẵn cho ngài rồi.” Nhân viên phục vụ khép nép, cười hết cỡ.
Nụ cười trên môi Nhạc Chanh lập tức cứng đờ. Cô tròn mắt nhìn Tống Kỳ Ngôn, không tin nổi.
Bà Tống… anh ta kết hôn rồi sao?
Có lẽ vì biểu cảm kinh ngạc của cô quá rõ ràng, không hề che giấu, nên lại vô tình khiến Tống Kỳ Ngôn thấy thú vị. Anh nhướng mày, không hề nhắc chuyện trả điện thoại, chỉ khẽ nhếch môi, sâu sắc nhìn cô một cái rồi quay người rời đi. Người đàn ông này vốn hiếm khi cười. Vậy mà vừa rồi, nụ cười ấy chẳng hề mang lại cảm giác thân thiện. Ngược lại, khiến người ta rợn tóc gáy.
Nụ cười trên mặt nữ nhân viên cũng dần cứng lại. Cô suýt khóc, thì thầm với đồng nghiệp: “Xong rồi. Chắc tôi lỡ đắc tội với ngài Tống mất thôi. Anh ta cười kiểu gì mà ghê rợn vậy chứ!”
Càng nghĩ càng lo, cô chán nản: “Chẳng lẽ tôi sẽ bị đuổi việc sao? Thôi chết rồi… không được, lần sau bà Tống tới, tôi phải nịnh bợ nhiệt tình hơn nữa. Mất khách VIP là coi như tiêu đời!”
Nhạc Chanh bị cuộc trò chuyện của họ thu hút, khẽ nghiêng đầu nhìn.
Có vẻ cô nhân viên kia thật sự bị một phen hú vía, sợ khách không vừa ý nên vội vàng bước tới, tươi cười lấy lòng: “Tiểu thư, chị mặc chiếc này còn đẹp hơn cả minh tinh nữa đó. Bên em vừa nhập bộ sưu tập thu mới, có vài mẫu tương tự, chị muốn thử không ạ?”