Chương 32

Dù Chanh còn trẻ, nhưng tốt nghiệp đại học rồi, tìm một người bạn trai đâu phải chuyện xấu. Giang Hàm vừa đẹp trai, lại từng là bạn học của con bé, quả thực quá thích hợp.

“Hay là... con thử giải thích với cậu ấy đi? Con gái mà, đôi khi cũng nên…”

Mẹ ạ! Nhạc Chanh ngắt lời, ngước nhìn sân khấu, cười tinh nghịch: “Giang Hàm bây giờ đã nổi thế kia, sau này còn thành đại minh tinh nữa. Con với cậu ấy không hợp đâu. Đợi cậu ấy nổi tiếng rồi, cả mạng sẽ đầy mấy cô gái gọi cậu ta là chồng, còn quay sang chửi con là đồ chẳng ra gì. Mẹ bảo con phản công hay im lặng chịu trận?”

Cô buông tay, cười nhún vai: “Làm bạn học tốt, bạn bình thường thôi là đủ rồi.”

Mẹ Minh lập tức phản đối: “Con gái mẹ xinh thế này, ai dám mắng chứ!”

Nhạc Chanh cười thầm: Chẳng những bị mắng, mà còn bị mắng khắp mạng. Cả một bầu trời bình luận chửi bới.

Cô nhún vai: “Mục tiêu đời con là tiêu tiền!”

Cô hăng hái nắm tay mẹ: “Đi thôi, con dẫn mẹ mua sắm thật đã!”

Chu Kiều Lạc trợn mắt: “Trời đất ơi, con lại định mua nữa à…”

Nhạc Chanh cười khúc khích, không buông tha: “Không nghe, không nghe! Con cứ mua!”

Hai mẹ con nhanh chóng lên tầng. Bên dưới, bài hát vừa kết thúc, tiếng hò hét lại vang dậy như bão: “Giang Hàm! Giang Hàm!”

Nhạc Chanh đứng trong thang máy, thuận tay liếc xuống một cái, vừa lúc bắt gặp Giang Hàm ngẩng đầu nhìn lên. Ánh mắt hai người giao nhau. Giang Hàm mỉm cười, nụ cười bừng sáng như gió xuân. Nhạc Chanh lập tức quay đi, không biểu hiện gì thêm. Có những người, đường đã khác, thì đừng dây dưa. Nụ cười trên môi Giang Hàm khẽ cứng lại. Có lẽ phản ứng của cậu quá rõ ràng, nên nhiều fan cũng nhìn theo ánh mắt cậu về phía tầng trên.

Lúc này, thang máy chầm chậm đi lên, chỉ còn lại hình ảnh một đôi chân khuất dần. Nhạc Chanh hoàn toàn không biết chuyện xảy ra sau lưng. Cô chỉ mải mê kéo mẹ đi mua sắm, lòng hân hoan phấn khích.

Trở về nhà sau lần shopping, Nhạc Chanh nhìn tủ quần áo của mình mà chỉ biết cạn lời. Nghĩ kỹ lại mới thấy, mười tám tuổi đầu – cái tuổi thanh xuân rực rỡ như hoa nở vậy mà cô lại toàn chọn mấy bộ quần áo già dặn, cũ kỹ đến chán.

Thật ra, tuổi trẻ mà không diện vài món nổi bật lộng lẫy, chẳng lẽ đợi đến lúc già mới mặc sao? Mà cô còn phải sống tới lúc già đã chứ!

“ Làm phiền chị tìm giúp em chiếc váy này cỡ của em nhé.”

Chu Kiều Lạc đã bị Nhạc Chanh đẩy vào phòng thử đồ, còn bản thân cô cũng ưng ý một chiếc váy xanh non mướt mắt.

Nhân viên phục vụ lập tức lễ phép: “Vâng, tiểu thư, mời chị bên này ạ.”

Nhạc Chanh nhanh chóng thay xong bộ váy mới. Chiếc váy ôm sát vừa vặn, làm tôn lên vòng eo thon và khuôn ngực đầy.

Vốn dĩ chỉ “B” sơ sài, vậy mà giờ trông như “B+” hẳn hoi.

Nhạc Chanh nghiêng người soi gương trái phải, lòng có chút đắc ý. Hừm! Ai bảo cô không có ngực chứ!

Nhưng mà sao cảm giác có gì đó không ổn? Nhạc Chanh cứ thấy như có ánh mắt nào đang lén nhìn mình. Cô quay sang tìm theo bản năng. Vừa ngẩng đầu, ánh mắt liền va thẳng vào một người đàn ông.