Bà Minh lại đảo mắt, hừ mũi: “Đàn ông ấy à, có lần một là sẽ có lần hai! Hoàn toàn không đáng tin cậy! Có mấy gã đàn ông, dù biết mình sắp thành quả dưa leo hỏng, cũng không biết nương tay với bản thân đâu. Bởi vì, đầu óc không chịu hoạt động!”
Minh Triết Nam: “…”
“À mà này, ta phải gọi điện cho bảo mẫu. Tối nay bảo bà ấy làm món dưa leo dầm tỏi ăn cho mát!” Bà liếc con trai lần nữa rồi ung dung đi ra, vừa đi vừa dò hỏi tình hình.
Minh Triết Nam: “…”
Anh bắt đầu nghi ngờ không biết mình có phải con ruột của bà thật không.
Nhạc Chanh dẫn Chu Kiều Lạc làm tóc xong, hai mẹ con rời khỏi tiệm làm đẹp. Chu Kiều Lạc soi gương, chính bà còn chẳng tin nổi người phụ nữ trẻ trung rạng rỡ trong gương là mình.
“Đi nhanh nhanh lên con!”
Hai người chưa đi xa thì thấy cả một đám nam nữ thanh niên đang chạy ùa về phía sảnh lớn của trung tâm thương mại.
Chu Kiều Lạc giật mình, nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Nhạc Chanh cũng lắc đầu, không rõ. Đến khi họ tới nơi, sảnh rộng thênh thang đã dựng sẵn sân khấu, mấy chàng trai trẻ trung đang ca hát nhảy múa nhiệt tình.
Bọn thiếu niên thiếu nữ dưới khán đài thì như phát cuồng, vừa la hét vừa lắc biển tên ầm ĩ. Hai mẹ con Nhạc Chanh đứng ngoài cùng nhìn .Chu Kiều Lạc xem say sưa, thích thú hẳn. Nhạc Chanh nhìn lên sân khấu, nét mặt vẫn bình thản.
Mẹ Minh như sực nhớ ra điều gì, bà ngạc nhiên nhìn kỹ rồi ghé sát tai con thì thầm: “Chanh này, thằng đứng bên trái trên sân khấu kia có phải bạn con không? Mẹ nhớ nó từng đến nhà mình mà?”
Nhạc Chanh: “Có lẽ vậy ạ.”
Mẹ Minh nghi hoặc liếc con: “Sao lại có lẽ? Mẹ nhìn là biết nó mà!”
Bà đảo mắt một vòng để chắc chắn, rồi khẳng định: “Con xem kìa, Giang Hàm, không sai được!”
Có mấy cô gái đang cầm bảng tên cậu ta lắc lia lịa kìa!
Nhạc Chanh khẽ đáp: “Vâng, cậu ấy học dưới con hai khóa thôi, thật ra bọn con không thân lắm.”
Cô liền khoác tay mẹ, cười tươi rói: “Hay mẹ đi mua đồ với con đi, đừng xem nữa. Nhìn họ nhảy nhót mà chán quá!”
Chu Kiều Lạc vốn là một bà nội trợ chuẩn mực, cuộc sống xoay quanh chồng và con gái. Nhạc Chanh biết rõ tâm trạng mẹ đang đổi khác ,cô nhìn là hiểu ngay.
Mẹ cô khẽ hỏi nhỏ: “Sao vậy? Hai đứa không hợp nhau à?”
Theo lý thì không đến mức đó chứ, chẳng phải trước đây cậu ta còn đến nhà chơi sao? Chỉ là hôm đó bị ông Minh nhà cô tra khảo suốt cả buổi chiều thôi mà.
Ha… ha ha!
Cô lại ngẩng đầu nhìn chàng trai trẻ tuấn tú, nụ cười ấm áp kia khiến cô thốt lên: “Đẹp trai thật đấy!”
Nhạc Chanh bật cười khúc khích, gật đầu xác nhận: “Cỏ đầu bầy của trường con đó mẹ! Làm gì có chuyện xấu được? Mẹ nhìn cái biển kia kìa, Quốc dân Nam Thần hẳn hoi.”
Chu Kiều Lạc nghĩ ngợi rồi bỗng lo lắng: “Ê, chẳng lẽ tụi con cạch mặt nhau vì hôm đó ba con tra hỏi cậu ta một buổi à? Mẹ đã bảo lão Minh làm thế không hay, vậy mà ông ấy còn mắng mẹ đàn bà tóc dài hiểu biết ngắn. Mẹ thấy chính ông ấy mới là kẻ hồ đồ ấy chứ!”
Càng nghĩ càng thấy hợp lý, bà bắt đầu sốt ruột.