Nhạc Chanh luôn thắc mắc: rõ ràng bố mình đầu óc không được lanh lợi lắm, tại sao cô lại học giỏi đến vậy? Nghĩ một hồi, cô thấy chắc là mình giống bà nội, thế là yên tâm hẳn.
Minh Triết Nam thì sợ mẹ sẽ đem chuyện của anh kể lại với con gái, nên hễ hai người họ đứng gần nhau là anh lập tức chen vào. Thậm chí anh còn dẫn mẹ mình theo lên công ty!
Nhạc Chanh: “…”
Bà nội Minh: “…”
Nhân viên khác: “…”
Thật sự, hành động này quá khó hiểu!
Minh Triết Nam thì vô cùng đường hoàng: “Trong công ty có mấy chuyện, một mình đàn ông như tôi không tiện ra mặt, nên nhờ mẹ qua giúp vài hôm.”
Bà nội Minh tất nhiên đồng ý, ít nhất cũng phải đuổi được cái hồ ly tinh kia đi chứ! Con dâu bà thì hiền như cục bông, chẳng thể đối phó nổi với hồ ly.
Ngay từ đầu, Nhạc Chanh chưa từng định kể chuyện của bố cho mẹ nghe. Cô không dám mạo hiểm. Có những điều, mong manh đến mức không thể chạm vào. Kiếp trước, mẹ cô từng vì chuyện này mà tìm đến cái chết. Dù cuối cùng cứu được, nhưng Nhạc Chanh vẫn sợ đến tận cùng.
Cô vẫn nhớ rõ lời mẹ mình đã nói: “Mẹ thà bị lừa cả đời, còn hơn biết sự thật này.”
Cũng vì vậy, cô mới nghe lời bà nội, giấu kín chuyện này. Thực ra, cô làm vậy không phải vì bố mà là vì mẹ. Có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ nói ra. Nhưng chắc chắn, không phải bây giờ.
Mẹ cô làm nội trợ quá lâu, mọi hy vọng, mọi ý nghĩa cuộc sống đều đặt hết vào bố cô. Nếu một ngày, mẹ cô được mở mang tầm mắt, thấy nhiều thứ hơn, có lẽ bà sẽ không còn chấp niệm đến vậy. Vì thế, Nhạc Chanh bắt đầu chiến dịch “Cải tạo mẹ yêu” của mình.
Sáng sớm hôm sau, cô liền kéo mẹ ra ngoài…
Chu Kiều Lạc ngồi trong tiệm làm đẹp mà đầu óc vẫn còn mơ hồ, bà ngập ngừng hỏi :“Chanh này, mẹ lớn tuổi thế này rồi”
Chị ơi, chị nói vậy là sai lắm nha! Nhạc Chanh cười tít mắt, vừa nói vừa búng tay đầy khí thế : “Chị xinh như thế này, sao lại tự chê lớn tuổi? Chẳng qua chị lười dưỡng da nên da hơi khô thôi. Người ta bảo rồi đó, không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ lười. Mà chị đẹp như vậy, lười chút cũng đáng tha!”
Nhạc Chanh biết trước là chuyện này kiểu gì cũng thành công. Quả nhiên, ý chí của mẹ cô nhanh chóng bị mấy chiêu mồm mép của nhân viên bán hàng đánh gục. Nhạc Chanh chẳng chút do dự, quẹt thẻ một cái soạt!
Bên kia, Minh Triết Nam nhìn tin nhắn báo chi tiêu mà vừa thấy ấm lòng vừa hơi bực. Con gái anh chắc chắn không biết gì đâu.
Nhưng cứ thấy thông báo quẹt thẻ liên tục thế này, tim anh lại nóng ran. Hay là… hủy thẻ?
Nghĩ thế xong, anh quyết định ngay. Ừ, hủy! Hủy thì con gái sẽ chẳng biết gì. Mắt không thấy, lòng không phiền.
Bà Minh nhìn con trai lén lút bấm điện thoại thì trợn mắt: “Đồ ngốc!”
Dù con trai đã dứt khoát với con hồ ly tinh – cô thư ký kia ,nhưng bà vẫn chẳng yên tâm.
“Ta phải qua xưởng xem thử. Nhỡ đâu còn con yêu tinh nào đang rình rập quyến rũ anh nữa thì sao!”
Minh Triết Nam bất lực: “Mẹ ơi, con đâu đến mức đó!”