Minh Triết Nam vội vàng chen vào, ánh mắt cẩn trọng nhìn con gái, giọng lấy lòng: "Chanh Chanh muốn gì bố cũng mua! À đúng rồi, sách của bạn con bố cũng mang về rồi."
Nhạc Chanh ngọt ngào nở nụ cười: “Cảm ơn bố!”
Có lẽ vì thấy con gái cười, Minh Triết Nam mới thở phào nhẹ nhõm đôi chút.
“Còn cái mặt anh…” Chu Kiều Lạc nhìn chồng mà xót xa, mắt đã hoe đỏ.
Minh Triết Nam quắc mắt: “Sao bà lắm lời thế hả!”
Nhưng cảm nhận được ánh nhìn lạnh buốt quét qua, anh ta lập tức đổi giọng lấy lòng: “Thật sự không sao đâu, vợ yên tâm.”
Bà nội Minh chỉ mỉm cười nhạt, lại hừ một tiếng, rồi dắt Nhạc Chanh vào nhà. Minh Triết Nam sợ mẹ sẽ nói hớ chuyện gì đó với con gái, vội vàng theo sát phía sau. Đến cả chuyện Nhạc Chanh quẹt sạch mười hai vạn của anh ta, anh ta cũng không dám hé răng hỏi.
Cả buổi tối, anh cứ tận tụy, thái độ mềm mỏng đến mức khiến Chu Kiều Lạc phải liếc nhìn anh mấy lần. Nhạc Chanh thì chẳng buồn hỏi bà nội đã nói gì với bố, vì bà nội thông minh như thế, chắc chắn xử lý gọn gàng thôi. Hoàng hôn mùa hè, bầu trời lấp lánh sao. Mọi khi, ông bà Minh đều ra ngoài tản bộ; khu biệt thự này ai cũng xa lạ, chẳng ai quen biết ai.
Tối nay, cả nhà ngồi trong sân hóng mát. Bà nội Minh bắt đầu kể chuyện thiên hạ, chuyện nhà này nhà kia, bà đều thuộc nằm lòng. Bà đặc biệt kể về mấy vụ gia đình tan nát vì đàn ông nɠɵạı ŧìиɧ, khiến Minh Triết Nam ngồi mà cảm giác như đang ngồi trên bàn chông.
Muốn biết tại sao bà nội Minh lại căm ghét chuyện đàn ông có bồ bên ngoài đến thế. Chu Kiều Lạc, nàng dâu hiền thì không hay. Nhạc Chanh, cháu gái, cũng không biết. Nhưng Minh Triết Nam thì hiểu rất rõ.
Hồi xưa, anh còn có một người cô. Mẹ anh và cô không hề có mâu thuẫn chị dâu – em chồng như thiên hạ đồn thổi. Ngược lại, họ là hàng xóm từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, tình cảm vô cùng gắn bó. Nếu không có mối thâm giao đó, chưa chắc mẹ anh đã gả cho bố anh.
Anh còn nhớ hồi nhỏ từng gặp cô — một người phụ nữ dịu dàng, hiền hậu. Chỉ tiếc, số mệnh lại bạc bẽo. Cô ấy lấy phải người chồng tệ bạc: kiếm được chút tiền liền nuôi bồ bên ngoài, thậm chí gom sạch tiền trong nhà bỏ trốn cùng tình nhân.
Tồi tệ hơn, trước khi bỏ đi, hắn ta còn vay nợ khắp nơi, để lại gánh nặng khủng khϊếp cho gia đình. Lão chồng kia dắt bồ chạy mất, chủ nợ ùn ùn kéo đến đòi tiền, đến cả căn nhà cũng chẳng còn là của gia đình nữa. Cô của Minh Triết Nam vì không chịu nổi cú sốc ấy, uống thuốc tự vẫn. Từ đó trở đi, ba mẹ anh căm hận đàn ông nɠɵạı ŧìиɧ đến tận xương tủy. Anh ho khan vài tiếng.
Nhạc Chanh nheo mắt, thản nhiên buông một câu: “Bố… có phải bị trĩ không ạ? Tối nay con thấy bố cứ nhích qua nhích lại mãi.”
Cô nói cực kỳ chân thành, chân thành một cách trêu chọc!
Trong lòng Minh Triết Nam lại dâng lên một trận cảm khái: con gái mình thật tuyệt, lần nào cũng giúp anh tìm đường xuống nước.
Đúng là con gái ruột có khác! Tốt quá đi mất!
“Ờ, ờ… chắc vậy đấy. Nhưng không sao, bố chịu được!”
Nhạc Chanh: “…”
Nếu không phải bố ruột, cô thật muốn chửi thẳng: ""Mẹ kiếp, đúng là đồ ngốc""!