Trời đất, ba cô lăng nhăng với mấy người lận cơ chứ? Thật sự còn biết xấu hổ không đấy?!
Cô quay lại, thấy Tống Kỳ Ngôn đang liếc mình cảnh giác. Không những vậy, anh còn cố tình kéo chặt dây áo choàng, che kín đến tận cổ, hoàn toàn che lấp phần ngực vốn đã lộ ra. Thật lòng mà nói, chẳng ai mặc áo choàng tắm mà che kín cổ thế cả.
Nhạc Chanh cười gượng, nặn ra một nụ cười lấy lòng: “Vừa nãy... thật sự xin lỗi anh nha.”
Tống Kỳ Ngôn tức quá thành cười, nhếch môi: “Ồ!”
Nhạc Chanh nghe âm điệu ấy là thấy chẳng lành. Nghĩ ngợi một chút, cô vội vàng bổ sung: “Tôi… tôi vừa nãy chẳng nhìn thấy gì hết!”
Vạch áo cho người xem lưng, câu này hình như được sinh ra để mô tả đúng lúc này.
Nói xong, cô lập tức hối hận. Chả trách kiếp trước ai cũng bảo cô là đỉnh cao EQ thấp, giờ cô cũng muốn đốt nến cầu siêu cho chính mình. Sao cứ phải gợi lại chuyện người ta muốn quên thế không biết!
Nhìn ngọn lửa giận như sắp bùng nổ trong mắt Tống Kỳ Ngôn, Nhạc Chanh cuống cuồng chữa cháy: “Ờ… ờ thì… cũng… nhìn một chút xíu thôi.”
Tống Kỳ Ngôn lại rót một ly rượu nữa, uống sạch, cười nhạt: “À, một chút xíu hả?”
Một chút xíu cái đầu cô! Con nhóc này không chỉ phá sự riêng tư của anh, lại còn dám chối bay chối biến! Đã thế còn ngầm trêu anh nữa! Ánh mắt Tống Kỳ Ngôn lúc này khó coi đến mức khiến Nhạc Chanh nhận ra: có gì đó sai sai rồi. Cô hít một hơi thật sâu, đứng nghiêm trang trước mặt anh, như một nhân viên đang báo cáo với sếp.
“Xin lỗi ạ, ngài đại nhân xin đừng chấp kẻ tiểu nhân như tôi. Xin thứ lỗi cho cô gái vị thành niên này, tôi cúi đầu nhận lỗi!”
Nói xong, cô cúi người một cách hết sức thành khẩn…
“Rắc!” Ly rượu trên tay Tống Kỳ Ngôn vỡ tan thành từng mảnh.
Nhạc Chanh: “…”
Trời ạ, chuyện này… thật sự không phải cố ý đâu mà! Ngay từ đầu, tất cả đều là ngoài ý muốn thôi. Nhưng… anh ta sẽ tin không? Nhạc Chanh vội lùi lại, mặt hơi nóng bừng.
Cô vân vê góc áo, lúc này đã chẳng buồn để tâm xem ngoài hành lang còn ai hay không,cô chỉ biết mình phải chạy ngay.
Nếu không, Tống Kỳ Ngôn chắc chắn sẽ “bóp chết” cô mất! Chắc chắn luôn!
Nhạc Chanh hít sâu, lấy hết can đảm, cúi gập người một lần nữa: ""Tôi sai rồi ạ""!
Rồi quay người, co giò chạy như bay.
Tống Kỳ Ngôn: “…”
Nhạc Chanh kéo toang cửa phòng, ngoài hành lang vẫn còn hỗn loạn như một cái chợ. Cô chẳng thèm liếc ngang dọc, lao thẳng về phía thang máy với tốc độ chạy nước rút trăm mét. Mãi đến khi trốn thoát, ngồi lên taxi về nhà, cô mới chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều.
Ơ… điện thoại của mình đâu rồi?! Điện thoại của một đứa mười tám tuổi chắc cũng chẳng có gì “đáng xấu hổ” đâu nhỉ?
Lúc này, trong phòng khách sạn, Tống Kỳ Ngôn đang cầm trên tay một chiếc điện thoại hồng phấn nhỏ xinh. Anh chậm rãi vuốt mở màn hình. Màn hình nền là một thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ như hoa, đang ngồi giữa vườn hoa, bàn tay trắng trẻo giơ hình chữ V, nét cười sáng rỡ cả gương mặt.
Anh tiếp tục bấm, xem nhật ký cuộc gọi gần nhất: “Bà nội”.
Tống Kỳ Ngôn suy nghĩ một giây, rồi mở tiếp album ảnh.