Nghĩ ngợi một chút, cô tiến tới sát cửa, liếc ra ngoài, thấy bà nội cô đang đứng ngoài hành lang, hăng hái hò hét mắng người. Ra ngoài kiểu gì bây giờ? Cô quay lại, cười tươi như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra. Cô còn giả bộ nâng cổ tay lên xem đồng hồ, trong khi ai cũng biết tay cô trống trơn, trắng trẻo không đeo gi. Nhạc Chanh mặc kệ, tỉnh bơ như thật.
Cô nghiêm mặt: “Ừm, năm phút. Rồi rồi, em nhớ.”
Nói xong, cô ngoan ngoãn nở một nụ cười, đứng im bên cửa như một cây nấm. Ánh mắt Tống Kỳ Ngôn càng trở nên sâu thẳm. Đôi mắt anh như chim ưng, khóa chặt lấy cô gái trước mặt. Dù tuổi đời chưa nhiều, nhưng anh đã ở vị trí quyền lực đủ lâu để toát ra khí thế khiến người khác phải dè chừng.
Ngay cả những vị lão làng trong hội đồng quản trị công ty, chỉ cần bị anh liếc một cái, cũng phải lập tức kiểm điểm lại bản thân xem đã sai sót chỗ nào, khiến cả văn phòng im phăng phắc. Ấy thế mà cô nhóc này lại chẳng hề sợ anh. Tống Kỳ Ngôn châm thêm một điếu thuốc. Nhạc Chanh đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo, vẻ ngây thơ trong sáng như thể chẳng biết gì.
“Ục ục ục…”
Nhạc Chanh cứng người. Trời ạ, không phải chứ…
“Ục ục ục ục…”
Cô đỏ mặt, lắp bắp: “Cái đó... tôi... tôi có thể mượn nhà vệ sinh chút được không?”
Ngay cả bản thân cô lúc này cũng chẳng còn tin nổi vào sự “trong sạch” của mình nữa. Đặt mình vào vị trí cô mà là Tống Kỳ Ngôn, chắc đã xách cổ đuổi thẳng rồi!
“Tôi ăn nhiều quá…”
Nhạc Chanh thấy mình thật thảm. May mà cô mới mười tám tuổi, đã quyết định theo con đường “vô công rồi nghề, ăn no chờ chết”, nên cũng chẳng còn mấy thể diện để giữ nữa.
“Em còn trẻ, tiêu hóa nhanh…”
Khóe môi Tống Kỳ Ngôn mím chặt, anh ra hiệu bằng một động tác tay. Nhạc Chanh lập tức hiểu ý, ngoan ngoãn chui tọt vào nhà vệ sinh. Quả nhiên, Tống Kỳ Ngôn thật sự chẳng còn cách nào với cô.
Nhưng điều đó lại càng chứng minh, Tống Kỳ Ngôn không hề nói dối nha! Rõ ràng anh có hứng thú với cô rồi!
Biết đâu, ngay lúc này trong đầu anh đang âm thầm ảo tưởng về cơ thể cô cũng nên! Giải quyết xong “vấn đề sinh tử”, Nhạc Chanh vừa miên man suy nghĩ vừa mở cửa bước ra.
“Á!"
Mải suy nghĩ đến độ mất tập trung, cô sẩy chân, nghiêng người ngã xuống. Tống Kỳ Ngôn phản ứng cực nhanh, lao tới đỡ cô .Nhưng Nhạc Chanh thì quá căng thẳng. Con người mà, ngã thì theo phản xạ tự nhiên sẽ nắm bất cứ thứ gì gần nhất. Và thứ cô nắm trúng lại là dây buộc áo choàng tắm của Tống Kỳ Ngôn. Tống Kỳ Ngôn lập tức buông tay.
“Bịch!” Nhạc Chanh tiếp đất trên tấm thảm mềm. Cùng lúc đó, áo choàng của anh bật tung, một màn cảnh xuân lộ ra!
“AAAAA!”
Cả căn phòng bỗng chìm trong im lặng. Nhạc Chanh ngây ngô nhìn cảnh trước mặt rồi hét lên một tiếng chói tai đủ làm vỡ kính. Tống Kỳ Ngôn nhanh như chớp kéo lại dây áo choàng, ánh mắt lạnh băng nhìn cô, hận không thể bẻ gãy cô nhóc này.