Chương 22

Khoan đã… cô chợt nhận ra phòng này nóng bất thường. Quay đầu lại, cô thấy gương mặt vốn lạnh lùng của Tống Kỳ Ngôn giờ thấp thoáng vẻ khó chịu.

Hai tay Nhạc Chanh đan vào nhau, lí nhí: “Xin, xin lỗi anh… tôi không cố ý .Tôi chỉ cần trốn một lát thôi.”

Cô đưa một ngón tay, nhỏ giọng như mèo con: “Thật đó, chỉ một chút thôi.”

Tống Kỳ Ngôn im lặng nhìn cô hồi lâu, rồi quay lưng bước sâu vào phòng. Nhạc Chanh thở phào nhẹ nhõm. Cô dựa vào cửa, ngắm tấm lưng vững chãi của anh, trong đầu lại tràn về ký ức kiếp trước.

Đêm đó, anh say mê trên thân thể cô. Khi cô đã mơ màng sắp thϊếp đi, anh khẽ cắn vai cô, thì thầm: “Ngay lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã muốn chiếm lấy em. Chỉ cần em nhìn anh bằng đôi mắt nai tơ ấy, anh sẽ tin mọi điều em nói.”

Nhạc Chanh chẳng muốn suy nghĩ câu đầu kia, nhưng câu sau cô đã tin thật.

Tống Kỳ Ngôn châm một điếu thuốc, tựa vào sofa, khói thuốc phả ra mờ mịt, giọng anh lạnh lùng, xa cách: “Trốn năm phút rồi biến!”

Nhạc Chanh liếc ra ngoài lần nữa, bên ngoài cuộc bắt gian vẫn còn đang rộn ràng, ba và bà vẫn đang say sưa xem kịch. Cô biết chắc , năm phút chắc chắn không đủ. Cân nhắc một chút, cô rón rén bước tới trước mặt Tống Kỳ Ngôn.

Anh ngẩng đầu, thấy cô đứng sát mình, khóe môi cong lên, giọng chế giễu: “Không muốn đi à? Không sợ lát nữa vợ tôi đến bắt gian, rồi cô trở thành màn kịch thứ ba sao?”

Nhạc Chanh khẽ bật cười khẩy. Hứ, anh cứ mạnh miệng đi!

Tám năm sau còn ế chỏng chơ như cún, mà tám năm trước lại dám bốc phét mình có vợ ư? Nhạc Chanh hơi cúi xuống, bàn tay nhỏ khẽ đặt lên vai anh. Hương thơm của cô nhè nhẹ vờn quanh tai Tống Kỳ Ngôn, thanh mát mà dễ khiến người ta xao lòng.

Gương mặt nhỏ nhắn của cô ghé sát anh, rõ ràng là vẻ đẹp cổ điển, nhưng ánh mắt lại mang theo một chút “móc câu” đầy nghịch ngợm. Đôi môi hồng mềm khẽ chu ra, giọng cô mềm như gió thoảng: “Vậy… anh có vợ chưa?”

Cô nhoẻn cười, đưa tay rút điếu thuốc từ tay anh, kẹp giữa môi, khẽ rít một hơi. Rồi cô phả một vòng khói thẳng về phía gương mặt anh.

Anh xạo nha! Nhạc Chanh cười khanh khách, bàn tay nhỏ nghịch ngợm lướt qua người anh, chớp mắt tinh quái, khẳng định chắc nịch: “Nhìn phát biết ngay, anh độc thân!”

Cô đang trêu anh sao? Tống Kỳ Ngôn chưa bao giờ bị phụ nữ đùa giỡn kiểu này, nhất là từ một cô nhóc vừa trẻ con vừa xa lạ. Bàn tay bé xíu của cô như châm lửa trên người anh, đánh thức từng đốm điện nhỏ, khiến một phần nào đó của cơ thể anh bắt đầu phản ứng.

Nhưng Tống Kỳ Ngôn vẫn là Tống Kỳ Ngôn. Anh ngồi yên, không nhúc nhích, chỉ bình thản nhìn cô và nói: “Ừ, đúng là em chẳng có ý đồ gì với tôi.”

Nhạc Chanh sững người, nhớ lại câu mình vừa hứa ban nãy. Ờm hình như tự vả vào mặt mình rồi. Nhưng da mặt dày có lợi, cô lập tức giả vờ như chẳng có gì, nhanh chóng nhét điếu thuốc lại vào tay anh, rụt bàn tay nhỏ về, rồi lùi lại vài bước.