Anh nhìn có vẻ gầy, nhưng Nhạc Chanh biết rõ: thân hình anh cực chuẩn, vai rộng eo thon, cơ bắp rắn chắc.
Từ ngày trọng sinh tới giờ, đêm nào cô cũng mơ lại cái đêm cháy bỏng đó giữa anh và cô. Người đàn ông ấy bề ngoài lạnh lùng, cấm dục, nhưng khi đã gần gũi thì lại nóng bỏng đến mức đáng sợ. Những ngón tay anh như mang theo dòng điện ,lần lượt lướt qua da thịt cô
Cô lại nuốt khan lần nữa, rồi lắc mạnh đầu, thầm quát bản thân: Minh Nhạc Chanh ,đừng có nghĩ lung tung. Tống Kỳ Ngôn vẫn im lặng quan sát, ánh mắt anh không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại mơ hồ cảm thấy chẳng hiểu sao, trước ánh nhìn ấy của cô, anh như biến thành một món ăn ngon đang bị thèm thuồng.
Không khí lạnh lẽo quanh anh càng thêm nặng, anh cất giọng trầm: “Tôi đoán cô chẳng có chuyện gì đâu.”
Anh định khép cửa ngay lập tức.
Nhạc Chanh vội vàng chặn tay vào cánh cửa, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nở nụ cười lấy lòng: “Đừng, đừng mà…”
Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy bình tĩnh: “Anh cho tôi mượn ban công của anh một chút, được không?”
Tống Kỳ Ngôn không động đậy, ánh mắt anh trở nên sâu xa, như đang thẩm định cô.
Nhạc Chanh vốn hiểu rõ con người Tống Kỳ Ngôn, nên lập tức tăng tốc giọng nói: ""Tôi thề! Tôi không phải kẻ trộm hoa gì đâu nhé!”
Kiếp trước cô đã từng “hái” một lần hương vị tuyệt đỉnh nhưng mất cả mạng. Kiếp này, cô không dám nữa.
Sợ anh không tin, cô còn giơ hẳn một tay lên làm chứng: “Tôi thật sự, thật sự, thật sự chỉ muốn mượn cái ban công thôi! Tôi đảm bảo không có ý đồ xấu gì với anh hết!”
Tống Kỳ Ngôn thầm nghĩ, dạo này tính tình mình đúng là mềm đi nhiều. Chứ bình thường, ai dám đứng trước mặt anh mà nói năng lộn xộn thế này? Nhân lúc anh không để ý, Nhạc Chanh lén nhích lên thêm hai bước nhỏ.
“Em cũng không quấy rầy chuyện riêng của anh đâu.”
Trong đầu cô thoáng lóe lên suy nghĩ: “Anh ta có nhà không ở, lại ở khách sạn. Có khi cũng giống ba mình, đang vụиɠ ŧяộʍ gì đây!”
Càng nghĩ càng khó chịu!
Cô vội vã nói thêm : “Tôi chỉ muốn từ ban công này nhảy sang bên kia thôi, thật mà, anh xem..”
Một tiếng quát vang dội chặn ngang câu nói: “Đồ khốn, mày dám dẫn tiểu tam đến đây à!”
Nhạc Chanh quay đầu lại. Ôi trời, lại một màn bắt gian nữa sao! Thời buổi này, kiểu chuyện này đúng là nhiều thật! Những cánh cửa phòng vốn im ỉm đóng kín giờ đồng loạt bật mở, khách trong khách sạn lần lượt chạy ra hóng hớt.
Nhạc Chanh bĩu môi: “Xì, lại thêm một kẻ không biết tự trọng.”
Vừa dứt lời, cửa phòng bên cạnh lại bật mở. Cô tim đập thình thịch, vội đẩy Tống Kỳ Ngôn vào rồi nhanh tay đóng sầm cửa!
Hú hồn! Suýt chút nữa thì bị phát hiện! Cô áp sát mắt vào lỗ nhòm trên cửa, nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy ba và bà nội mình cũng đang đứng giữa đám đông xem kịch vui. Chuyện của nhà mình còn chưa xử lý xong, mà hai người còn có sức hóng hớt người khác!